CẢM NHẬN MỤC VỤ
THAM GIA CÔNG TÁC HỘI LEGIO MARIAE

KHI CON NGƯỜI CẦN ĐƯỢC LẮNG NGHE
Chỉ còn khoảng bốn tuần nữa là kết thúc năm học, tôi chợt thấy lòng gợi lên nhiều cảm xúc đan xen. Một năm học dần khép lại với những kiến thức cần tiếp thu, những nỗ lực không ngừng và cả nghĩ suy cho năm thực tập giúp xứ sắp tới. Thế nhưng, dừng lại một chút, tâm trí tôi lại hiện lên những khoảng lặng sau khoảng thời gian tham gia mục vụ Legio tại Giáo xứ Phước Hòa. Đó là khoảng lặng khi chứng kiến những cảnh đời bất hạnh. Khoảng lặng khi được lắng nghe bao nỗi niềm và những ưu tư chất chứa trong đời sống gia đình. Và, một khoảng lặng khi cảm nhận được nơi bà con giáo dân một đức tin mạnh mẽ và lòng khao khát cần được quan tâm, an ủi.
Tôi ý thức được rằng, những chuyến đi ấy không chỉ là hoạt động mục vụ hay cơ hội để tích lũy kinh nghiệm, nhưng còn là hành trình đào luyện một con tim biết đồng cảm và lắng nghe với tha nhân. Trong những cuộc viếng thăm ấy, tôi không muốn dừng lại ở một cuộc đối thoại nhưng là cuộc gặp gỡ rất thật, rất người. Mỗi mái nhà tôi bước vào, mỗi con người tôi gặp gỡ đều để lại những dấu ấn khó phai và khơi lên những ưu tư cho sứ vụ sau này.
Có những lần ngồi bên cụ già, tôi chỉ nói được đôi ba câu, còn lại là sự im lặng để lắng nghe. Bà kể cho tôi về những cơn đau nhức mỗi khi trời trở gió, về những người con không mấy tha thiết đến Nhà thờ để tham dự Thánh lễ, và về nỗi cô đơn khi những đứa con đi làm xa, cả năm chỉ về một lần. Bà không khóc, bà chỉ lặng lẽ ứa nước mắt. Chính sự trống vắng trong ngôi nhà ấy trở thành nỗi nhớ, nỗi buồn và sự cô đơn. Thế nhưng, giữa những đau khổ đó, bà vẫn trung tín cầu xin Chúa và Đức Mẹ cho con cái siêng năng đi Lễ, niềm ước ao của bà chỉ có vậy thôi. Dù là những hy vọng đơn sơ, nhưng tôi thấy được cả một tình mẫu tử bao la; mong muốn con nương tựa nơi Chúa, mong muốn con luôn bình an, mạnh khỏe. Hơn thế nữa, qua những lời cầu xin âm thầm của người mẹ, tôi nhận ra đây còn là tình yêu và ước mong của Thiên Chúa dành cho từng người trong chúng ta.
Một lần khác, tôi bước vào một căn nhà khang trang. Bỗng một giọng nói cất lên “chào thầy”. Điều khiến tôi lặng đi là hình ảnh một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi đang nằm bất động trên giường. Anh không thể đi lại, đôi chân đã teo lại sau một cơn đột quỵ khi đang làm việc. Mọi sinh hoạt giờ đây đều phải nhờ đến người thân. Anh chỉ có thể nói vài câu ngắn ngủi, kèm theo những cử chỉ yếu ớt của đôi tay.
Tôi ngồi cạnh anh, hỏi thăm về tình trạng sức khỏe của anh. Trong bầu không khí ấy, tôi cảm thấy sự đau khổ và nuối tiếc trong đôi mắt của anh. Có lẽ vì anh không thể sống và sinh hoạt như một người bình thường; anh nuối tiếc vì nhiều điều chưa được thực hiện bởi anh còn quá trẻ. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, tôi lại cảm nhận được sự yêu thương nơi những người thân trong gia đình. Họ luôn chăm sóc, lo lắng và luôn cầu nguyện cho anh sớm ngày bình phục. Dù cuộc sống của anh đón nhận nhiều thập giá, nhưng Chúa vẫn trao cho anh hy vọng và gửi đến những sự nâng đỡ đầy yêu thương.
Rời khỏi căn nhà ấy, tôi mang theo trong lòng một nỗi trăn trở. Tôi biết rằng mình không thể làm được điều gì lớn lao. Tôi không thể xoa dịu nỗi đau nơi thân xác anh, cũng không giúp tình trạng sức khỏe tốt hơn được. Điều duy nhất tôi có thể làm, là hiện diện, hỏi thăm và lắng nghe. Nhưng chính trong sự giản dị ấy, tôi lại khám phá ra một điều rất thật: đôi khi, sự hiện diện “âm thầm” lại là một sự nâng đỡ lớn lao.
Qua những lần đi thăm viếng, tôi nhận thấy: con người không chỉ đau khổ về bệnh tật nơi thể xác, nhưng hơn hết thảy là những nỗi đau trong tâm hồn. Bởi, ai cũng có câu chuyện của riêng mình, ai cũng mang trong lòng những nỗi niềm khó nói và luôn cần sự lắng nghe để cảm thông, chia sẻ. Chắc hẳn, đó chính là một trong những khao khát của con người: được lắng nghe và được thấu hiểu.
Nhìn lại hành trình mục vụ Legio tại Giáo xứ Phước Hòa, tôi cảm nhận mình đã nhận được nhiều hơn là cho đi. Tôi học được cách lắng nghe, học cách ở lại, và học cách nhìn thấy sự hiện diện của Thiên Chúa trong những hoàn cảnh rất đỗi bình thường nhưng cũng đầy thập giá. Chính nơi những hoàn cảnh éo le, những con người bé nhỏ, đau khổ và âm thầm ấy, tôi lại nhận ra một đức tin mạnh mẽ và một niềm hy vọng không dễ bị dập tắt. Bởi, nơi người Kitô hữu luôn luôn có chỗ dựa vững chắc là Chúa Giêsu Kitô, Người là niềm hy vọng của chúng ta.
Sau tất cả, con xin dâng lời tạ ơn Thiên Chúa và cảm ơn mọi người, đặc biệt là các hội viên Legio Giáo xứ Phước Hòa, đã cho con được gặp gỡ, được lắng nghe và được học biết yêu thương qua những con người rất mực bình dị. Chính trong những trải nghiệm ấy, Chúa đã âm thầm hướng dẫn và giúp con trưởng thành hơn trong ơn gọi dâng hiến. Xin Chúa tiếp tục đồng hành và ban ơn cho chúng ta luôn sống với một trái tim biết lắng nghe và yêu thương như lòng Chúa mong ước.
-----------------------------
Lớp Triết học II - Khóa XXIV