×

Giỏ hàng

12   2026-04-28 15:07:29

ƠN GỌI ĐANG GIA TĂNG TẠI CHÂU PHI VÀ CHÂU Á, 

ĐƯỢC NUÔI DƯỠNG BỞI ĐỨC TIN CỦA DÂN CHÚA

Ngày Thế giới Cầu nguyện cho ơn gọi, do Đức Thánh cha Phaolô VI thiết lập và được cử hành chính thức lần đầu tiên vào Chúa nhật, ngày 12 tháng 4 năm 1964, năm nay được cử hành vào ngày 26 tháng 4, Chúa nhật thứ 4 Phục sinh, còn được gọi là “Chúa nhật Chúa Chiên Lành”.

Ngày cầu nguyện đặc biệt cho ơn gọi này liên kết mật thiết với Hội Giáo hoàng Thánh Phêrô Tông Đồ, tổ chức chuyên chăm lo cho ơn gọi linh mục và đời sống tu trì tại các vùng lãnh thổ thuộc thẩm quyền của Bộ Loan báo Tin mừng, Phân bộ Loan báo Tin Mừng tiên khởi và các Giáo hội Địa phương mới.

1. Ngày Thế giới Cầu nguyện cho ơn gọi: Ý nghĩa là gì?

Cũng như nhiều từ ngữ bị cắt bỏ ý nghĩa nguyên thủy để xoa dịu lương tâm, thuật ngữ "ơn gọi" (vocation) ngày càng được hiểu theo nghĩa chung như một khuynh hướng hoặc một sự thôi thúc đặc biệt mà một người cảm nhận đối với một nghề nghiệp, một hoạt động hoặc một lối sống.

Hệ quả là, ngày càng có xu hướng biến ngày này thành ngày Cầu nguyện cho mọi giai đoạn của đời sống, cho mọi loại ơn gọi.

Tuy nhiên, nếu chúng ta trở lại với bối cảnh của sáng kiến do Đức Thánh cha Phaolô VI khởi xướng, rõ ràng mục đích không phải là cầu nguyện cho những người cảm nhận hoặc chấp nhận ơn gọi để trở thành sử gia, nhà văn, doanh nhân hay họa sĩ, hoặc cho nhiều người trẻ chọn đời sống hôn nhân để trở thành vợ chồng, cha mẹ trong xã hội, bởi lẽ ơn gọi trong các lĩnh vực này thì không thiếu.

Mặc dù thuật ngữ “ơn gọi” cũng có thể mang ý nghĩa đó, nhưng Giáo hội, trong bối cảnh của ngày Cầu nguyện cho Ơn gọi, hiểu thuật ngữ này theo nghĩa hẹp hơn, như một sự chuyển động nội tâm mà qua đó con người cảm nhận được Thiên Chúa mời gọi đi vào đời sống thánh hiến, linh mục và tu trì. Vì thế, mục đích chính của ngày này là cầu nguyện để có nhiều người, đặc biệt là người trẻ, chọn trở thành linh mục, nam nữ tu sĩ, và qua đó loan báo Đức Kitô cho thế giới bằng chính cuộc đời mình.

Thật vậy, sứ điệp đầu tiên của Đức Thánh Cha vào thứ Bảy, ngày 11 tháng 4 năm 1964, nhân dịp ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ nhất, đã mở đầu bằng những lời: “Vậy các con hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về cho Giáo hội của Người” (x. Mt 9:38). Lý do của lời kêu gọi này rất rõ ràng: “Khi đưa ánh nhìn đầy lo lắng trên những cánh đồng xanh bát ngát đang chờ đợi bàn tay linh mục trên khắp thế giới, thì một lời khẩn cầu tha thiết dâng lên Chúa của các tâm hồn sẽ trổi lên, theo đúng lời khuyên dạy của Đức Kitô.”

Lời kêu gọi này của Đức Thánh Cha, vang vọng lại chính lời của Đức Kitô, xuất phát từ một nhận định đáng quan tâm: sự thiếu hụt những mục tử và những người dấn thân trọn vẹn và hết sức mình cho biết bao nhu cầu mục vụ của công cuộc loan báo Tin mừng. Chính vì lý do đó mà ngày này đã được công bố là “ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi Linh mục và Tu sĩ” trong sứ điệp đầu tiên ấy.”

(…)

Lời mời gọi cầu nguyện này được gửi đến mọi thành phần Dân Chúa, và lời cầu nguyện ấy cũng dành cho mọi thành phần Dân Chúa, để mỗi người, tùy theo khả năng và vai trò của mình, có thể góp phần vào việc làm nảy sinh và phát triển các ơn gọi linh mục và tu trì. (...)

Lời cầu nguyện mà mọi thành phần Dân Thiên Chúa được mời gọi cách đặc biệt trong Chúa nhật Chúa Chiên Lành cần được đưa vào các thực hành đạo đức hằng ngày, bởi nhu cầu về các mục tử luôn có ở mọi nơi và mọi lúc theo những cách thức luôn đổi mới. Những lời cầu nguyện và các việc đạo đức này luôn sinh hoa kết trái.

Nhờ việc đào tạo hàng giáo sĩ địa phương qua cách hỗ trợ các chủng viện giáo phận, liên giáo phận và các trung tâm đào tạo tu sĩ tại những vùng truyền giáo, Hội Giáo hoàng Thánh Phêrô Tông Đồ ghi nhận sự gia tăng hằng năm về số lượng chủng sinh và tập sinh chọn con đường tiến tới chức linh mục hoặc đời sống tu trì.

Chẳng hạn, nếu chúng ta xem xét dữ liệu cho niên khóa 2023/24 (778 chủng viện với 82.859 chủng sinh) và niên khóa 2024/25 (801 chủng viện với 88.156 chủng sinh), có sự khác biệt tích cực là tăng 23 chủng viện và 5.297 chủng sinh.

Có nhiều cách lý giải cho sự gia tăng hằng năm về số lượng chủng viện và chủng sinh này.

2. Một số lý do rõ ràng của sự gia tăng ơn gọi linh mục

Nói chung, và từ góc độ đức tin, sự gia tăng ơn gọi linh mục và tu trì là một dấu chỉ hữu hình cho thấy Chúa lắng nghe lời cầu nguyện của Dân Người khi họ chạy đến với Người trong cơn thiếu thốn, đồng thời, Người cũng đảm nhận phần trách nhiệm của Người. Như Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã khẳng định trong Tông huấn Pastores dabo vobis: “Ân sủng của Thiên Chúa không hủy bỏ tự do của con người, nhưng trái lại, đánh thức nó, làm cho nó sinh hoa kết trái và nâng cao nó. Vì thế, niềm tin tưởng tuyệt đối của Giáo hội vào sự trung tín vô điều kiện của Thiên Chúa đối với lời hứa của Người luôn đi đôi với trách nhiệm lớn lao là cộng tác vào công trình của Thiên Chúa, Đấng kêu gọi chúng ta góp phần tạo ra và duy trì các điều kiện để hạt giống do Thiên Chúa gieo rắc có thể bén rễ và sinh nhiều hoa trái.” Những điều kiện này, ở một mức độ nào đó, tạo nên mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng các ơn gọi linh mục và tu trì tại những quốc gia mà luận lý thuần túy của con người ít mong đợi nhất.

Theo báo cáo của các nhà đào tạo chủng viện, những người trẻ gia nhập chủng viện thường xuất thân từ những hoàn cảnh khiêm tốn và sống trong điều kiện kinh tế giản dị. Một số người trong đó đã trải qua cảnh nghèo túng, và nhờ đó phát triển được sự nhạy cảm trước nỗi khổ của những người túng thiếu, người bệnh, người không có tiếng nói, người bị bỏ rơi và bị nhục mạ. Họ cảm thấy một tiếng gọi nội tâm sâu xa muốn hiến dâng đời mình để phục vụ những người mà không ai có thời gian dành cho họ. Nhờ kinh nghiệm những hoàn cảnh khó khăn, họ đã đạt được khả năng thinh lặng, suy tư, phát triển bản thân, đời sống thiêng liêng và cầu nguyện. Họ cởi mở hơn trước tiếng gọi âm thầm và dịu dàng của Thiên Chúa, mời gọi họ phục vụ tha nhân.

Những nơi có nhiều ơn gọi là những nơi đức tin được sống cách nhiệt thành. Linh mục và tu sĩ trước hết cần các Kitô hữu. Những ơn gọi dồi dào này là hoa trái của một đức tin sống động, được sống trong niềm vui, không mặc cảm hay xấu hổ giả tạo, qua việc cử hành thường xuyên các bí tích Rửa tội, Thánh Thể, Thêm sức, Hòa giải và Hôn phối theo đúng nguyên tắc của Giáo hội.

Ơn gọi nảy sinh trong những môi trường nơi các giáo huấn của Giáo hội Công giáo được tuân giữ mà không có sự chọn lọc chỉ giữ lại những gì dễ chịu, êm ái, và sẵn sàng loại bỏ những gì bị xem là khó khăn, khắt khe hay lỗi thời.

Đó là những nơi mà các nhân viên mục vụ, linh mục, nam nữ tu sĩ dễ dàng tiếp xúc với người trẻ thông qua các dự án mục vụ đa dạng và việc giảng dạy giáo lý nghiêm túc; những nơi mà giới trẻ được bảo đảm rằng những trải nghiệm của họ trong Giáo hội sẽ không hạn chế tự do của họ, nhưng trái lại làm phong phú và góp phần vào sự phát triển trọn vẹn tự do đó.

Đó là các giáo xứ hoặc giáo phận nơi mục vụ ơn gọi được cấu trúc và tổ chức trong sự đơn sơ theo các thực tại địa phương, mà không đi vào tính phức tạp trừu tượng và trí thức thái quá, nhằm đồng hành với người trẻ bằng sự tận tụy và tình yêu trong việc tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa cho cuộc đời họ. Điều này cho thấy rằng ngay cả tại các quốc gia truyền giáo này, nơi các ơn gọi nói chung là dồi dào, vẫn có thể nhận thấy sự suy giảm hoặc vắng bóng ơn gọi tại những giáo xứ nơi các linh mục ít quan tâm đến người trẻ và gặp khó khăn trong việc thực hiện mục vụ ơn gọi cách hiệu quả.

Tóm lại, cần lưu ý rằng các khu vực và giáo phận nơi còn duy trì tiểu chủng viện đang chứng kiến sự gia tăng đáng kể các ơn gọi linh mục và tu trì khác. Mục tiêu của tiểu chủng viện là “giúp sự phát triển nhân bản và Kitô giáo của các thiếu niên biểu lộ những hạt giống ơn gọi linh mục thừa tác. Theo cách thức phù hợp với lứa tuổi, nó phát triển sự tự do nội tâm nhờ đó có thể đáp lại kế hoạch của Thiên Chúa cho đời mình” (Ratio Fundamentalis Institutionis Sacerdotalis 2016, số 18).

Theo các cha giám đốc, những tiểu chủng viện này là nguồn cung cấp quan trọng nhất các ứng sinh bước vào Chủng viện Dự bị, Đại Chủng viện, Tập viện và các cơ sở đào tạo khác của các dòng tu.

Trước sự gia tăng các ơn gọi, đòi hỏi phải thiết lập thêm các chủng viện mới, các Hội Giáo hoàng Truyền giáo Thánh Phêrô Tông Đồ ý thức sâu xa hơn vai trò của mình và không ngừng tìm kiếm những cách thức và phương tiện để góp phần vào việc đào tạo những người trẻ cảm nhận được ơn gọi đặc biệt này đối với đời sống thánh hiến.

3. Vai trò hiện nay của Hội Giáo hoàng Truyền giáo Thánh Phêrô Tông Đồ (POSPA) trong lãnh vực đào tạo ơn gọi

Việc đào tạo một người trẻ cảm nhận ơn gọi từ Thiên Chúa không chỉ là trách nhiệm của riêng gia đình họ, càng không phải của riêng giáo xứ nhà, mà là của toàn thể Giáo hội hoàn vũ. Vì thế, các chủng viện và trung tâm đào tạo tu sĩ cần sự hỗ trợ quảng đại của tất cả các tín hữu, để giúp những ứng sinh có thể nhận được sự đào tạo thích hợp và cần thiết, giúp họ trở thành những mục tử và nhà truyền giáo của Giáo hội. (…)

Nếu không có sự hỗ trợ của Hội Giáo hoàng Truyền giáo Thánh Phêrô Tông Đồ, vốn dựa vào nguồn lực của các Ban Chỉ đạo Quốc gia thuộc Các Hội Giáo hoàng Truyền giáo, nhiều chủng viện ngày nay sẽ buộc phải đóng cửa, và việc thành lập các chủng viện mới là nhu cầu cấp bách. Việc thành lập các chủng viện mới cần thiết sẽ rất khó khăn, nếu không muốn nói là không thể, và nhiều thanh niên có tiềm năng cho ơn gọi linh mục sẽ phải theo đuổi một con đường sống khác. Trong Tông thư kỷ niệm 100 năm thành lập Hội Giáo hoàng Truyền giáo Thánh Phêrô Tông Đồ năm 1989, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã viết: “Sự phát triển của hàng giáo sĩ địa phương có thể bị cản trở bởi nguồn lực thiếu thốn. Nhiều giám mục từ các vùng truyền giáo làm chứng rằng ngay cả ngày nay, nhiều giáo phận sẽ thấy mất hy vọng có hàng giáo sĩ địa phương nếu không có sự trợ giúp của Hội Giáo hoàng Thánh Phêrô Tông đồ.” Nhiều thập kỷ sau, những lời này của Đức Thánh Cha vẫn mang tính thời sự hơn bao giờ hết.

Dựa trên dữ liệu hiện tại, Hội Giáo hoàng Truyền giáo Thánh Phêrô Tông Đồ đã cấp các khoản trợ cấp thường kỳ cho niên khóa 2024/25 cho các cơ sở sau:

- 449 Tiểu chủng viện với tổng số 53.405 chủng sinh, trong đó 84% ở Châu Phi và 16% ở Châu Á.

- 141 Chủng viện Dự bị với tổng số 6.575 chủng sinh, trong đó 77% ở Châu Phi, 17% ở Châu Á, 2% ở Châu Mỹ và 1% ở Châu Đại dương.

- 211 Đại chủng viện với tổng số 23.312 chủng sinh, trong đó 68% ở Châu Phi, 21% ở Châu Á, 1% ở Châu Mỹ và 1% ở Châu Đại dương.

Bên cạnh các khoản trợ cấp thông thường cho hoạt động hằng ngày của các chủng viện, những khoản được gọi là trợ cấp đặc biệt cũng được dành cho các dự án xây dựng hoặc cải thiện vật chất quan trọng cần thiết cho đời sống chủng viện. Hơn nữa, để bảo đảm chất lượng đào tạo các ứng sinh, những khóa đào tạo dành cho các nhà đào tạo chủng viện cũng được tổ chức và hỗ trợ tại nhiều quốc gia. Cùng với mục tiêu này, các học bổng cũng được cấp tại các đại học Công giáo để đào tạo những linh mục được các Hội đồng Giám mục phân công giảng dạy và đào tạo tại các chủng viện. Những học bổng này cũng được mở rộng cho các nam nữ tu sĩ thuộc những dòng tu địa phương thuộc quyền giáo phận, để đào tạo các nhà đào tạo trong những tập viện của họ.

Ngoài các chủng viện nơi đào tạo linh mục triều, Hội Thánh Phêrô Tông Đồ cũng chăm lo cho các tập sinh của các dòng tu đang hiện diện tại những vùng truyền giáo bằng cách gửi một khoản đóng góp khiêm tốn hằng năm như một trợ cấp thông thường cho các nhà tập thuộc các hội dòng, thuộc quyền giáo phận cũng như thuộc quyền giáo hoàng. Theo dữ liệu gần đây nhất, Hội giám sát 1.200 tập viện với tổng số 7.845 tập sinh, trong đó có 2.801 nam và 5.044 nữ. Các ơn gọi tu trì cũng rất dồi dào và đang nhân rộng, đặc biệt là ở châu Phi và châu Á.

Điều quan trọng cần lưu ý là mặc dù ơn gọi tại các vùng truyền giáo đang gia tăng, nhưng mùa gặt vẫn tiếp tục mở rộng, và nhu cầu về những cộng sự viên đang ngày càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết, đặc biệt là ở những Giáo hội đang cần được trợ giúp nhất trong thời điểm khi sứ vụ được đòi hỏi ở khắp mọi nơi.

Mỗi Giáo hội địa phương, theo ơn gọi của mình, được mời gọi quan tâm và tham gia vào các nhu cầu của Giáo hội hoàn vũ, và vì thế là của tất cả các giáo hội khác, qua lời cầu nguyện và đối thoại. Dù nhu cầu hay tính cấp bách của sứ vụ tại chính lãnh thổ mình như thế nào, mỗi Giáo hội vẫn phải có khả năng quan tâm đến đời sống của các Giáo hội khác và chia sẻ những nguồn lực của mình với họ, để Thân thể Đức Kitô được mở rộng đến tận cùng trái đất và cho đến tận cùng thời gian. (Hãng tin Fides, 25/4/2026)

------------------------------

Lm. Guy Bognon, Hội Linh mục Xuân Bích

Tổng Thư ký Hội Giáo hoàng Thánh Phêrô Tông Đồ

Tri Khoan chuyển ngữ từ: fides.org

Nguồn: https://hdgmvietnam.com