NƠI ĐỨC TIN BẮT ĐẦU

Tối hôm ấy, sau khi kết thúc lễ Vọng Phục Sinh, tôi ra ngoài để hóng gió cho mát thì vô tình thấy một khung cảnh làm cho đôi mắt mình khựng lại. Tôi thấy bốn bà cháu đứng đọc kinh to, dõng dạc trước hang đá Đức Mẹ. Dáng đứng nghiêm trang của người bà bên cạnh ba đứa cháu nhỏ làm tôi liên tưởng đến hình ảnh của một "giáo lý viên" tận tụy. Bà không giảng giải những giáo lý cao siêu nhưng dạy các cháu bằng chính sự hiện diện của mình.
Chính trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng ông bà là một phần trong gia đình không thể thay thế. Họ là kho tàng ký ức của đức tin. Khi người bà chắp tay, khi bà xướng lên những lời kinh Kính Mừng, đồng nghĩa với việc bà đang gieo vào lòng các cháu những hạt giống đầu tiên về đời sống thiêng liêng. Những đứa trẻ có thể chưa hiểu hết mầu nhiệm Cứu Chuộc hay những đặc ân của Đức Maria, nhưng chúng sẽ ghi nhớ suốt đời cảm giác ấm áp khi được đứng bên bà, đứng bên cạnh Mẹ. Đây chính là cách đức tin thẩm thấu qua các giác quan trước khi đi vào trí hiểu.
Ba đứa trẻ với ba vóc dáng khác nhau, đứng vây quanh bà, tạo nên một sự tiếp nối tuyệt đẹp. Có đứa chắp tay ngay ngắn, có đứa nhìn lên Mẹ với vẻ tò mò ngây thơ. Có những lúc chúng chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa của lời kinh, có lúc chúng còn xao lãng vì mệt mỏi. Thế nhưng, chỉ cần chúng chịu đứng lại đây, chịu ngẩng đầu nhìn lên Mẹ một chút, chịu tham gia đọc kinh cùng bà, là lòng tôi đã thấy ấm áp lạ thường. Bài học về sự khiêm nhường và lòng cậy trông mà các em nhận được từ người bà hôm nay sẽ là hành trang quý giá, để dù mai này có đi đâu xa, hình ảnh đài Đức Mẹ và lời kinh của bà vẫn mãi là bến đỗ bình an trong tâm hồn các em.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi càng nhận ra rõ hơn vai trò của người lớn trong việc truyền lại đức tin cho thế hệ sau. Đức tin không phải là những điều to tát, cao xa, mà chính là những giây phút bình dị như thế này: cùng nhau đứng trước Mẹ, cùng nhau đọc kinh, cùng nhau dành một chút thời gian cho Chúa và Mẹ giữa nhịp sống hối hả thường ngày. Gia đình thực sự là “Hội Thánh tại gia”, nơi đức tin được nuôi dưỡng và truyền trao một cách tự nhiên nhất.
Bốn bà cháu trong tấm hình không chỉ đang đọc kinh, họ đang viết tiếp một chương mới cho lịch sử đức tin của dòng tộc mình. Ước mong sao, sau mỗi mùa Phục Sinh, niềm vui Chúa sống lại không chỉ dừng lại ở những nghi lễ rộn ràng nơi thánh đường, mà còn đọng lại sâu lắng trong những phút giây cầu nguyện gia đình âm thầm nhưng đầy sức sống như thế này. Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ tiếp tục gìn giữ và chúc lành cho người bà và những đứa trẻ này, để lời kinh hôm nay sẽ mãi vang vọng trong hành trình đời người của các em.
---------------------------
Chủng sinh: Giuse Nguyễn Văn Minh – Khóa XX
Bài liên quan