BÀI CẢM NHẬN MỤC VỤ THÁNG 5
LỚP THẦN HỌC 1 – KHÓA XXII

Chiều tháng Năm, trời oi ả. Vượt qua những làn xe đông đúc, chen chúc, ồn ào và khói bụi, tôi đến cổng bệnh viện lao phổi tầm 2 giờ chiều. Trời mùa hè dội hơi nóng xuống mặt đất càng làm cho bầu không khí thêm ngột ngạt hơn. Trái với sự ồn ào bên ngoài, không khí nơi đây trầm lắng, và đôi khi là hơi quạnh quẽ. Không khí âm trầm, lặng im nơi bệnh viện phần nào phản ánh được căn bệnh mà những phận người nơi đây đang mắc phải.
Công việc của tôi nơi đây là phụ giúp cho một bếp ăn từ thiện phục vụ cho các bệnh nhân nghèo và người đồng bào đang điều trị nội trú tại bệnh viện lao phổi này. Từng suất ăn được trao đi, từng câu chuyện được kể lại, từng mảnh đời mà tôi gặp gỡ để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc. Chính nó làm cho con người trờ nên xa cách hơn, kín tiếng hơn. Tất cả không hiện lên qua những câu chuyện được kể lại, mà hiện diện nơi ánh mắt của mỗi phận người. Có những ánh mắt đong đầy niềm vui vì có người thân ở bên, được chăm sóc kĩ càng trong cơn đau bệnh. Có những ánh mắt đượm buồn khi phải chịu đựng tất cả một mình. Có những ánh mắt không thể diễn tả bằng lời, vì những đớn đau những khổ cực mà cuộc sống vất vả và hành trình mưu sinh gian khổ để lại, in hằn trên từng khóe mắt.
Có thể nói, mỗi cuộc gặp gỡ là một câu chuyện về kiếp nhân sinh. Gặp gỡ những phận đời như thế, không phải là lúc để mình thấy rằng mình hạnh phúc hơn nhiều người. Hơn thế nữa, đó chính là lúc mình cảm nhận được cuộc đời này không chỉ là những gam màu hồng, có đôi khi, cuộc đời là một trang màu xám hiu hắt mà ám trên đó là màu nắng cháy và gió bụi cuộc đời. Những cuộc gặp gỡ như thế cho mình thấy cuộc đời này trân quý biết bao. Dù có khổ cực, dù có đau thương, những con người ấy vẫn cố gắng từng ngày để tiếp tục cuộc hành trình. Vì sự sống là một hồng ân nhưng không Thiên Chúa ban tặng.
Công việc tại bếp ăn không nhiều, đôi khi chỉ là giúp rửa ít rau, chia đồ ăn vào các hộp cà-mên, giao các phần cơm đến cho bệnh nhân. Những công việc tưởng chừng nhỏ nhặt như thế, nhưng các cô chú thiện nguyện nơi đây đã hy sinh cộng tác trong nhiều năm. Những hy sinh nhỏ bé, âm thầm nhưng vĩ đại ấy, đã góp phần đánh tan đi sự âm trầm nơi bệnh viện này, thắp lên một chút ấm áp của tình người ở nơi mà con người ta cảm thấy dễ bị tổn thương nhất. Có lần, cô phụ trách bếp ăn chia sẻ với chúng tôi: “Mình không giúp được gì nhiều, nhưng ngày nào cũng có, mình giúp được gì thì mình giúp thôi, ngoài kia còn nhiều người khổ hơn mình.” Có lẽ những lời tâm sự mộc mạc như thế lại có sức đánh động hơn bất kì lời lẽ hoa mỹ nào. Được cùng cộng tác với các cô chú nơi đây, trong một công việc bé nhỏ, có khi là chẳng giúp được gì nhiều, tôi thấy mình nhận được nhiều hơn là đang cho đi. Nhận được bài học cuộc sống từ những mảnh đời đau khổ, nhận được bài học sẻ chia từ những công việc âm thầm. Và hơn hết, là một người trẻ trên hành trình bước theo Chúa trên đường ơn gọi dâng hiến, tôi cảm ơn Chúa, cảm ơn cuộc đời. Biết ơn vì mình vẫn đang được nuôi dưỡng, được chăm lo về phần hồn cũng như phần xác, được yêu thương và nâng đỡ.
Chính những khoảnh khắc đi đến với những phận người như thế, tôi càng trân quý những gì mình được mời gọi và trao ban. Ước mong sao những mảnh đời cơ cực như thế luôn có được một bàn tay mở ra để giúp đỡ và đỡ nâng, ước mong sao mỗi người, dù ở hoàn cảnh nào, cũng luôn tràn đầy niềm tin yêu và hy vọng về một tương lại tươi sáng và bình an hơn. Nguyện xin Chúa chúc lành và gìn giữ các bệnh nhân, luôn vững tin và mạnh mẽ sống tiếp để vượt qua được những chương đau thương của cuộc đời.
Đôi khi phải thức đêm dài, mới thấy quý thời gian ban mai.
Có đôi khi dưới cơn mưa dầm, lòng chợt hiểu chiều nào đẹp nắng.
Đôi khi bận rộn lo toan, mới thèm sao một giờ thư giãn.
Và thường khi mến thương ngập lòng, vì đã qua biết bao chờ mong
Đừng tiếc nuối, đừng đắm đuối vì bước cuối cũng chính là một nhịp khởi đầu.
Hãy đứng lên, hãy vững tin, bởi thất bại sẽ lại là mẹ của thành công.
Dù giông tố, dù thách đố hãy luôn sống hết mình sẻ chia hết tình.
Hôm nay gieo vất vả mai ngày gặt hoan ca
Đôi khi quay quắt u sầu, mới thấy rõ cần sớt chia nhau.
Có đôi khi đắng cay tủi hờn, chợt hiểu ra mình cần khôn lớn.
Đôi khi đường đời long đong, mới hiểu thấy ngọt bùi cuộc sống.
Và thường khi trái ngang càng nhiều, càng đậm sâu trái tim tình yêu
Đôi khi phải mất một điều, mới thấy rõ mình còn có bao nhiêu.
Có đôi khi cách xa một lần, chợt hiểu ra tình là vương vấn.
Đôi khi tuổi nào qua đi, mới nhận thấy thời giờ thật quý.
Và niềm vui đến đong thật đầy, là thường khi đã qua sầu cay.
Đôi khi va vấp trên đường, mới thấm thía một nghĩa yêu thương.
Có đôi khi tối tăm rã rời, lòng thầm mơ ngọn đèn soi lối.
Đôi khi vào đời bơ vơ, mới thèm sao bạn bè nâng đỡ.
Và thường khi đến nơi biển rộng, vì đã qua biết dòng sông.
(bài hát Đôi khi – tác giả: Gm. Thông Vi Vu)
------------------------------
Chủng sinh Phêrô Trần Vũ Quang Khải – Lớp Thần học I
Khóa XXII – Đại Chủng viện Sao Biển Nha Trang
Bài liên quan