VẺ HUY HOÀNG ẨN SAU NHỮNG CON NGƯỜI THẦM LẶNG
Tạm gác lại những trang sách thần học và nhịp sống quy củ nơi Đại Chủng viện, cứ mỗi sáng Chúa nhật, anh em chủng sinh chúng tôi lại hăm hở lên đường thi hành sứ mạng mục vụ. Nếu như các nhóm khác được sai đến các giáo xứ hay đi thăm viếng bệnh nhân, thì điểm hẹn quen thuộc của nhóm chúng tôi là Nhà Nghỉ dưỡng linh mục Giáo phận Nha Trang, nơi mà nhịp sống dường như nằm ngoài dòng chảy ồn ào, vội vã của phố thị nhộn nhịp.
Mỗi lần bước chân qua cánh cổng nhà nghỉ dưỡng, lòng tôi lại nhẹ nhàng như bước vào một không gian khác. Ở nơi đây vắng bóng tiếng ồn ào hay sự náo nhiệt nơi những giáo xứ mà các cha hưu dưỡng từng coi sóc. Trong không gian tĩnh lặng ấy, chỉ còn nghe tiếng những tràng hạt lách cách khẽ khàng hòa cùng nhịp thở chậm rãi của thời gian. Chính trong không gian ấy, chúng tôi bắt đầu bài học mục vụ của mình, không phải trên bàn học hay nơi sách vở, mà bên cạnh chiếc xe lăn và những con người đã già nua theo năm tháng.
Chúng tôi đến chuyện trò, cắt tóc và giúp đỡ các công việc cá nhân cho các ngài. Khi tôi cầm chiếc tông-đơ rồi nhẹ nhàng đẩy từng đường trên mái đầu đã điểm bạc theo năm tháng, khi chạm vào thân xác đã hao mòn vì năm tháng ấy, tôi mới thực sự cảm nhận được cái “vẻ huy hoàng” đang ẩn mình. Nhìn đôi tay từng nâng cao Mình Thánh Chúa nay run rẩy, nhìn đôi chân từng đi khắp các nẻo đường truyền giáo giờ phải nhờ đến chiếc xe lăn để di chuyển, câu tục ngữ người xưa chợt ùa về:“Bán tự vi sư, nhất tự vi sư”. Các ngài chính là những người thầy, người cha đã dành trọn tuổi thanh xuân để dẫn dắt đoàn chiên. Dù giờ đây ngoại hình có tiều tụy, nhưng ông bà ta nói chẳng sai: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”. Vẻ ngoài già nua, bệnh tật chẳng thể nào che lấp được cái “chất gỗ” quý giá bên trong tâm hồn nơi những người mục tử.
Vẻ huy hoàng ấy không nằm ở phẩm phục lộng lẫy, mà là sự bình an lạ lùng toát ra từ ánh mắt. Khi tôi lau mặt cho một cha già, ngài cười với tôi, nụ cười móm mém nhưng sáng rực và hồn nhiên như con trẻ. Hình ảnh ấy làm sống dậy lời Thánh Phaolô: “Kho tàng ấy, chúng tôi lại chứa đựng trong những bình sành, để chứng tỏ quyền năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa, chứ không phải từ chúng tôi”(2 Cr 4,7). Các ngài giờ đây mong manh như những “bình sành” dễ vỡ, nhưng chính sự mong manh ấy lại làm tỏa ra thứ ánh sáng đức tin mạnh mẽ nhất.
Trong tiếng tông-đơ rè rè, tôi được nghe các ngài kể chuyện. Không phải là những chiến tích lẫy lừng, mà chỉ là những thao thức về Giáo hội, về người nghèo. Ông bà ta ví von thật hay: “Thương thay thân phận con tằm, kiếm ăn được mấy, phải nằm nhả tơ”. Cả một đời linh mục là một đời “rút ruột nhả tơ” cho nhân thế. Ngỡ là nghỉ ngơi, nhưng các ngài vẫn tiếp tục “nhả tơ” theo một cách khác: đó là cầu nguyện. Những giờ kinh âm thầm, những tràng chuỗi Mân Côi lần đi lần lại trên đôi tay gầy guộc chính là những sợi tơ vàng ròng dâng lên Thiên Chúa.
Ở nơi nhưng con người ấy, tôi không thấy sự tàn phai, mà thấy hình ảnh hào hùng của những “cây hương bá Li-băng” trong Thánh vịnh: “Già cỗi rồi, vẫn sinh hoa kết quả, tràn đầy nhựa sống, cành lá xanh rờn”(Tv 92,15). Các ngài vẫn đứng sừng sững trước gió bão thời gian, rễ bám sâu vào lòng đất Đức Tin, tỏa ra vẻ huy hoàng của sự kiên trung đến hơi thở cuối cùng. Mỗi lần phủi sạch những vụn tóc vương trên vai áo các ngài, tôi lại thấm thía đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”. Nếu không có những hy sinh thầm lặng của các ngài thuở trước, làm sao có được đức tin vững mạnh cho chúng tôi hôm nay? Những việc tôi làm, dù chỉ là một chút cắt tóc hay chăm sóc nhỏ nhặt, chẳng thấm vào đâu so với những gì các ngài đã trao ban.
Nhưng ý nghĩa hơn cả, chính khoảnh khắc cúi mình xuống phục vụ, tôi nghe văng vẳng lời Chúa Giêsu: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy”(Mt 25,45). Chính trong sự yếu đuối ấy, lại trở nên hình ảnh sống động nhất của một Đức Kitô chịu đóng đinh trút bỏ vinh quang, chỉ còn lại tình yêu. Vì thế, phục vụ không phải là tôi đang ban ơn, mà là tôi đang được lãnh nhận ân huệ.
Đến giờ trở về chủng viện, tôi ngoái nhìn lại những bàn tay run run đang vẫy chào. Trong lòng chợt hiểu rằng có những điều không cần khắc trên bia đá mà vẫn còn mãi. Bởi “cây ngay không sợ chết đứng”, và một đời sống thánh thiện tự nó đã là lời chứng bền vững nhất. Dù thời gian có phủ mờ mọi dấu tích hữu hình, thì hương thơm của một đời hiến dâng vẫn âm thầm lan tỏa trong lòng người ở lại.
Vẻ huy hoàng của đời sống ấy không chói lòa như mặt trời ban trưa, nhưng lặng lẽ và sâu lắng như vệt nắng cuối ngày. Đó là khoảnh khắc đẹp nhất: không ồn ào, không phô trương, chỉ còn lại sự bình an chín muồi sau một hành trình dài trung tín. Và trong ánh sáng dịu ấy, con người dần khép lại một ngày sống trọn vẹn, để an nghỉ trong thinh lặng, chờ đợi bình minh Phục Sinh – bình minh không còn giới hạn bởi thời gian.
----------------------------------------
Chủng sinh Gioan Baotixita Nguyễn Hoàng Hưng - Lớp Thần Học 1
Bài liên quan