×

Giỏ hàng

11   2026-06-20 19:30:26

DI SẢN CHÚNG TA THỪA HƯỞNG: TỘI LỖI VÀ ÂN SỦNG

 

Ryan Ruiz

Chúa nhật XII Thường niên - Ngày 21 tháng 6 năm 2026

Gr 20,10-13; Tv 69,8-10.14.17.33.35; Rm 5,12-15; Mt 10,26-33

 

Thiên Chúa quả là Đấng Tạo Hóa tuyệt diệu. Hãy lấy ADN làm ví dụ. Bên trong 23 cặp nhiễm sắc thể vô cùng nhỏ bé chứa đựng bản thiết kế của con người chúng ta: hình dáng cơ thể, màu mắt, khuynh hướng và khả năng mắc một số bệnh cụ thể. Mọi đặc điểm thể lý mà Thiên Chúa tạo dựng nơi chúng ta đều được tìm thấy trong chuỗi xoắn kép (thông tin) mà ta thừa hưởng từ cha mẹ ngay khi thụ thai. Dù đôi khi ta tưởng tượng đến việc thay đổi bộ phận này hay bộ phận kia trên cơ thể, và dù khoa học ngày càng tiến bộ hơn trong việc hiểu biết cũng như khả năng can thiệp vào gien, và điều này có thể dẫn đến những giá trị cũng như những suy đồi lớn lao về luân lý, nhưng chúng ta biết rằng mình sẽ không bao giờ có thể loại bỏ hoàn toàn những gien đang tồn tại trong mình. Chúng sẽ luôn là một phần trong cấu trúc di truyền của chúng ta, và sẽ được truyền lại cho các thế hệ sau.

Dĩ nhiên, đó là ADN sinh học của chúng ta, nhưng chúng ta còn có một “ADN tâm linh” được thừa hưởng từ nguyên tổ của mình. Đây là nguyên nhân đã gây nên biết bao đau khổ cho nhân loại kể từ khi con người xuất hiện trên mặt đất này. Di sản mà chúng ta thừa hưởng giúp giải thích những thực trạng thường không dễ chịu mà con người phải đối diện. Bệnh tật, chiến tranh, bạo lực, đói kém, cám dỗ và cái chết, tất cả đều có một mẫu số chung được tìm thấy trong ADN tâm linh của chúng ta. Đó là Tội Tổ Tông Truyền.

Trong bài đọc hai trích Thư gửi tín hữu Rôma, thánh Phaolô nói cho chúng ta biết về loại gien khiếm khuyết này. Ngài nhắc nhở chúng ta rằng do một người mà tội lỗi đã nhập vào thế gian, và do tội lỗi mà có sự chết; và giữa tội lỗi và sự chết ấy, muôn vàn những bất thường khác đã len lỏi vào cuộc sống của chúng ta. Chính những bất thường này đã khiến ngôn sứ Giêrêmia phải khẩn cầu Thiên Chúa bảo vệ mạng sống ngài khỏi quyền lực của những kẻ ác đang tìm cách giăng bẫy hãm hại ông; và cũng chính những bất thường ấy đã khiến Chúa chúng ta phải khích lệ các môn đệ đừng sợ những kẻ giết được thân xác.

Nhưng tất cả những bất thường của cuộc sống như bạo lực, bệnh tật, cái chết thực chất lại đi ngược với kế hoạch ban đầu của Thiên Chúa dành cho chúng ta. Nguyên tổ Ađam và Evà đã được Thiên Chúa dựng nên như những con người hoàn hảo, họ sống trong vườn địa đàng, cùng bước đi và chuyện trò với Ngài như với một người bạn thân thiết. Mọi sự đều tốt đẹp (với nguyên tổ) cho đến hai khoảnh khắc định mệnh ấy, khi Evà rồi Ađam quyết định không còn muốn sống trong sự hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa nữa; thay vào đó, họ muốn trở thành Thiên Chúa, và thế là họ đã ăn trái cây mà Thiên Chúa đã đặc biệt cấm họ ăn. Như thế, mắt họ mở ra thấy mình trần truồng và lần đầu tiên trong đời, họ cảm thấy xấu hổ. Chính vì Tội Tổ Tông mà tội lỗi và sự chết đã xâm nhập thế gian, và vì mỗi người chúng ta được liên kết mật thiết với nhau, tội của hai nguyên tổ đã truyền lại cho chúng ta là con cháu của các ngài.

Giờ đây, tôi biết rằng đây chẳng phải là chủ đề vui vẻ nhất để bàn luận vào một buổi sáng Chúa nhật. Có một điều gì đó đáng suy ngẫm khi biết rằng nguyên tổ của chúng ta từng có tất cả, từng sống vô tư lự trong vườn địa đàng cùng Thiên Chúa, và khi biết cuộc sống của chúng ta trên thế gian này lẽ ra cũng có thể phản chiếu sự bình yên tương tự. Điều này giống như việc một người trúng tờ vé số trị giá hàng triệu đô la được trả dần trong suốt đời, nhưng lại đem đổi cho một kẻ khác để lấy ngay một ngàn đô la. Đánh đổi cả một đời hạnh phúc bất tử chỉ để lấy một khoảnh khắc khoái lạc chóng qua quả là một điều rất đáng suy ngẫm.

Vì vậy, về cơ bản, chúng ta đang gặp vấn đề với một vài ADN tâm linh của mình, cụ thể là tội lỗi thừa hưởng từ nguyên tổ. Nhưng may mắn thay, chúng ta còn được lãnh nhận một di sản khác: ơn cứu chuộc mà Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, đã thực hiện cho chúng ta. Một trong những niềm an ủi lớn lao nhất của Đức Tin là nhận ra mình có giá trị lớn lao đối với Thiên Chúa. Ngài đã bỏ qua những sa ngã, vượt lên những dị tật tâm linh của chúng ta, và ban cho chúng ta cơ hội thứ hai để được sống. Không điều gì chúng ta có thể làm, không tội lỗi nào chúng ta có thể phạm mà Thiên Chúa lại không sẵn lòng tha thứ, miễn là chúng ta biết khiêm nhường chạy đến trước nhan Ngài và tuyên nhận Con của Ngài trước mặt người đời.

Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy rẫy những gian truân, nhưng đó cũng là [chúng ta cũng đang sống trong một] thế giới từng được chính Thiên Chúa bước đi và hít thở bầu không khí của nó. Điều giúp chúng ta đương đầu với những khó khăn của cuộc sống, tức những khó khăn của phận người, chính là niềm hy vọng mà Thiên Chúa đã dành sẵn cho những ai yêu mến Ngài. Tất cả chúng ta thuộc về Giáo hội vì chúng ta yêu mến Thiên Chúa và muốn thực thi thánh ý Ngài trong cuộc đời mình. Nhưng để thực thi thánh ý Chúa, chúng ta phải chấp nhận thực tế rằng: là môn đệ của Chúa Kitô, chúng ta sẽ nhận lấy thập giá, chính xác hơn là rất nhiều thập giá, và chúng ta sẽ được mời gọi vác lấy những thập giá ấy với lòng kiên nhẫn và niềm cậy trông, trong niềm tín thác rằng Đấng đã vác Thập giá đi trước chúng ta sẽ luôn hiện diện để dẫn dắt chúng ta đi qua bất cứ thử thách nào có thể đến hoặc đã đến trong cuộc đời chúng ta.

ADN sinh học của chúng ta không hoàn hảo và ADN tâm linh của chúng ta cũng vậy, nhưng Đấng hoàn hảo chính là Thiên Chúa, là Đấng đã tạo dựng nên cả hai loại ADN. Ngài biết rõ từng sợi tóc trên đầu chúng ta, thấu hiểu cảm giác sống trong một thế giới không hoàn hảo giữa những con người bất toàn. Chúng ta có một vị Thiên Chúa thật tuyệt diệu, Đấng không bao giờ bỏ rơi thụ tạo của Ngài.

 

Bài đọc: thanhlinh.net

Nhóm Sao Biển chuyển ngữ từ Hprweb.com