
Ngay từ những ngày đầu được gửi đi mục vụ cùng hội Legio Mariae, tôi đã cảm nhận đây không chỉ là nhiệm vụ, nhưng còn là một lời mời gọi nhẹ nhàng để bước sâu hơn vào đời sống của người mục tử tương lai. Thật đáng quý khi tôi được trao cơ hội hiện diện giữa giáo dân, lắng nghe họ, cầu nguyện với họ và cùng họ chia sẻ niềm vui cũng như những lo lắng hằng ngày. Chính điều đó đã mở ra cho tôi một khung trời mục vụ thật sống động, nơi mà lý thuyết trong lớp học trở thành trải nghiệm cụ thể giữa đời sống đức tin.
Khi đến Giáo xứ Phước Hòa, tôi cảm nhận ngay một bầu khí thân thương. Các hội viên Legio luôn quy tụ với tinh thần hăng say và hiền hòa. Sự hiện diện của họ khiến tôi cảm thấy được nâng đỡ, bởi mỗi người đều mang trong mình một tấm lòng phục vụ chân thành. Nhìn thấy họ âm thầm chuẩn bị cho từng buổi viếng thăm, lòng tôi dậy lên niềm cảm phục. Họ đến với giáo dân bằng sự dịu dàng của Mẹ Maria, không ồn ào, không phô trương, chỉ đơn giản là mang Chúa đến bằng những bước chân kiên trì và một trái tim đầy yêu mến.
Trong các lần đồng hành, tôi đã gặp nhiều hoàn cảnh khác nhau. Một cụ bà sống một mình trong căn nhà nhỏ, nụ cười hiền khi thấy chúng tôi bước vào như một món quà khiến lòng tôi ấm lại. Chỉ vài lời thăm hỏi và một kinh Kính Mừng nhưng cụ nắm chặt tay tôi với sự biết ơn đơn sơ. Khoảnh khắc ấy giúp tôi hiểu rằng có những tâm hồn chỉ cần một sự hiện diện nhỏ bé là đã tìm thấy niềm an ủi lớn lao.
Một gia đình khác tôi ghé thăm đang đối diện với nhiều khó khăn. Dù vậy, khi nhắc đến Chúa, ánh mắt họ vẫn ánh lên sự bình an. Người cha trong gia đình nói rằng mỗi tối cả nhà cùng đọc kinh, và điều ấy giúp họ đứng vững giữa những thử thách. Tôi nhận ra rằng đức tin chính là chiếc neo bền vững mà không nghịch cảnh nào có thể lấy đi được.
Tôi cũng nhớ lần đến thăm một bác bệnh nhân phải nằm liệt giường. Khi chúng tôi bắt đầu cầu nguyện, nét mặt bác bỗng sáng lên. Sau lời kinh, bác nói rằng chỉ biết phó thác mọi sự cho Chúa, vì Người luôn ở bên dù không ai thấy. Câu nói ấy không chỉ là lời chia sẻ mà còn là một bài học thiêng liêng đối với tôi. Tôi học được rằng chính những con người đơn sơ ấy lại đang trở thành thầy dạy đức tin cho mình.
Điều làm tôi cảm động là sự thân thiện của giáo dân Phước Hòa. Họ mở cửa và mở lòng để đón chúng tôi vào cuộc sống của họ. Họ kể chuyện bằng sự chân chất hiền hòa, khiến tôi thấy rằng đức tin thực sự là hơi thở trong từng ngôi nhà. Qua những cuộc gặp gỡ ấy, tôi trưởng thành hơn trong khả năng lắng nghe và thấu hiểu. Tôi học được cách đứng bên cạnh nỗi lo của người khác mà không phán xét, cách hiện diện với họ như một người bạn tin cậy.
Các hội viên Legio là những người tôi biết ơn sâu sắc. Họ dạy tôi về sự kiên nhẫn, về thái độ tế nhị khi tiếp xúc với giáo dân và về trái tim phục vụ không mệt mỏi. Không cần những lời giảng dài, chỉ bằng những bước chân nhỏ bé và những nụ cười nhẹ nhàng, họ đã giúp tôi hiểu rõ hơn thế nào là phục vụ theo tinh thần của Mẹ Maria.
Kết thúc mỗi buổi thăm viếng, tôi luôn trở về với một tâm hồn lắng đọng. Những câu chuyện được nghe, những ánh mắt được gặp, những bàn tay được nắm lấy... tất cả đã trở thành những hạt giống mục vụ gieo vào trái tim tôi. Nhờ đó tôi hiểu rằng hành trình ơn gọi của mình được nuôi dưỡng không chỉ trong giờ cầu nguyện hay sách vở, mà còn trong từng khoảnh khắc sống động giữa đời sống đức tin của cộng đoàn.
Tạ ơn Chúa vì đã cho tôi gặp Người trong Thánh Thể và gặp Người một lần nữa trong từng khuôn mặt mà tôi được viếng thăm. Tạ ơn Mẹ Maria vì đã dìu tôi bước đi với sự dịu dàng và khiêm tốn. Và, cảm ơn Giáo xứ Phước Hòa vì đã cho tôi học được những bài học mục vụ quý giá nhất cho hành trình ơn gọi của mình. Tôi tin rằng những trải nghiệm này sẽ còn theo tôi thật lâu, để từ đó biết sống trọn vẹn hơn với sứ mạng mà Chúa đang âm thầm chuẩn bị.
----------------------------------
Ban Văn Hóa - Lớp Triết học II
Bài liên quan