LÀM SAO ĐỂ KHÔNG LO ÂU?
Trong một thế giới đầy rẫy sự bất định, lo lắng trở thành một thứ không khí mà ta hít thở, như thể nó là một lực sống thúc đẩy ta hành động. Liệu hôm nay, chiến tranh có nổ ra trên thế giới, trên khu phố tôi đang sống, hay ngay trong chính tâm hồn tôi chăng? Liệu con cái có trở thành mẫu người như chúng ta dạy dỗ chúng không? Liệu tôi có đủ tiền cho các bữa ăn hàng ngày không? Tôi đã sống tốt với tha nhân, bản thân, và Thiên Chúa chưa? Trong một thế giới đầy rẫy điều bất định, dường như mọi quyết định đều bắt nguồn từ lo âu – thứ động lực giữ cho ta tồn tại.
Nhưng vị kỷ không thỏa mãn ta, ngay cả khi mọi nhu cầu và ước muốn cá nhân được đáp ứng, ta vẫn lo âu.
Sau đó, chúng ta đẩy sự lo lắng của mình vào những thứ bên ngoài bản thân. Đầu tiên là lo cho con người—người thân, bạn bè, cộng đồng. Tiếp đến, nỗi lo lan rộng sang các lý tưởng—công việc, chính trị, xã hội, công bằng xã hội. Chúng ta bắt đầu hy sinh vì những con người và lý tưởng đó, rồi dần trở nên trầm uất. Chẳng có ai hay thứ gì có thể đáp lại trọn vẹn tình yêu mà ta đã trao đi—ít nhất là không bao giờ hoàn toàn. Việc lo lắng cho người khác và cho các ý thức hệ rốt cuộc chỉ dẫn đến một nỗi cay đắng đầy lừa dối.
Khi điều này xảy ra, một số người lùi lại và quay về với việc lo lắng cho chính mình, tạo thành một vòng lẩn quẩn. Họ “tập trung vào bản thân” cho đến khi tìm thấy “tình yêu”, dự án, sở thích, hay phương kế sinh tồn tiếp theo... và cuối cùng, họ kết thúc trong nỗi lo rằng mình sẽ chẳng bao giờ thấy thỏa mãn, chẳng bao giờ tìm được ý nghĩa thực sự của đời mình.
Chẳng có gì mang lại sự thỏa mãn.
Số khác lại phó mặc nỗi lo cho Thiên Chúa. Họ lo sợ làm phật lòng Ngài. Họ cầu nguyện, học hành và dấn thân vào những công việc bác ái.
Đây chính là lúc chúng ta thấy Đức Mẹ trong khoảnh khắc Dâng Chúa Giêsu vào Đền Thánh — Mẹ đang lo âu. Sau khi nâng Đấng Kitô còn được bọc tã lên cao, ông Simêon đã thốt lên rằng: “Chính mắt con đã được thấy ơn cứu độ Ngài dọn sẵn cho muôn dân, đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, và là vinh quang của Ítraen dân Ngài”. Sau đó, ông đã tiết lộ cho thấy thập giá của Đức mẹ, như sau:
“Cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Ítraen ngã xuống hay đứng lên. Cháu còn là dấu hiệu cho người đời chống báng; và như vậy, những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra. Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà.” (Lc 2,35)
Khi nghe những lời ấy, Đức Maria hoàn toàn có quyền lo âu. Theo bản tính con người, Mẹ có thể đã muốn kiểm soát tình hình, hạn chế để cho Chúa Giêsu tiếp xúc với thế giới bên ngoài, che chắn Ngài khỏi mọi nguy hiểm. Mẹ có thể đã bảo với Thánh Giuse xây một ngôi nhà kiên cố để tách gia đình khỏi thế gian, bảo vệ sự an toàn cho Con Thiên Chúa, không để Ngài phải chịu dù chỉ một vết xước nhỏ. Mẹ cũng có thể để hết rượu tại tiệc cưới Cana thay vì thúc giục Con mình bắt đầu sứ vụ công khai - một sứ vụ sẽ dẫn đến thập giá và lưỡi gươm đâm thấu tâm hồn cả hai mẹ con.
Nhưng Mẹ đã không làm thế. Mẹ không để cho lo âu có tiếng nói cuối cùng.
Trái lại, Mẹ để cho Chúa Thánh Thần đổ đầy tâm hồn Mẹ bằng ơn kiên nhẫn.
“Khi hai ông bà đã làm xong mọi việc như Luật Chúa truyền, thì trở về nơi cư ngụ là thành Nadarét, miền Galilê. Còn Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa.” (Lc 2,39-40)
Đức Mẹ đã kiên nhẫn đợi chờ. Suốt 30 năm ròng rã, Mẹ đã sống kiên nhẫn cách vui tươi, đã giúp cho Hài nhi lớn lên đầy khôn ngoan, mạnh mẽ. Mẹ đã, và vẫn đang là 'ân sủng của Thiên Chúa' ở cùng Con. Và Chúa Giêsu cũng chính là 'ân sủng của Thiên Chúa' ở cùng Mẹ.
Cũng như cây thập giá được kết thành từ hai thanh gỗ, chúng ta cũng có hai Đấng toàn hảo luôn trao ban cho ta sự tin tưởng cần thiết để hoàn tất sứ mệnh của mình. Chúa Giêsu và Đức Maria chính là 'ân sủng của Thiên Chúa' hằng ở cùng chúng ta.
Bạn không bao giờ đau khổ một mình. Đức Maria là người dẫn đường giúp ta lớn lên trong sự khôn ngoan, thêm vững mạnh và cùng ta bước tới thập giá - nơi mà tình yêu chiến thắng sự dữ và sự sống vĩnh cửu khải hoàn trên cái chết.
Vì vậy, đừng lo âu.
Chúa nói lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn con—đừng lo âu.
Chúa nói con sẽ bị chế nhạo và bách hại—đừng lo âu.
Chúa nói con sẽ phải vác thập giá—đừng lo âu.
Thay vào đó, hãy kiên nhẫn.
“Đức mến thì nhẫn nhục” (1Cr 13,4). Trước hết phải đón nhận mọi nỗi buồn, nhất là lo âu bằng lòng kiên nhẫn
Đó là cách Đức Maria đón nhận lời tiên báo của cụ Simêon.
Với lòng kiên nhẫn, mọi nỗi sầu khổ — dù là trận lũ lụt trào dâng hay chỉ là một giọt nước mắt nhỏ nhoi — đều đổ dồn vào vực thẳm của tình yêu
Vậy, làm sao để tìm thấy niềm vui trong những nỗi buồn của cuộc đời?
Câu trả lời là: Chúng ta hãy yêu đi. Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II dạy rằng ngang qua hy tế của Chúa Giêsu…
"…Đau khổ nhân loại đã bước vào một chiều kích hoàn toàn mới và một trật tự mới: nó đã được liên kết với tình yêu... với thứ tình yêu tạo ra điều thiện, rút ra điều thiện từ đau khổ, giống như sự thiện tối cao của công trình Cứu chuộc thế giới đã được rút ra từ Thập giá của Chúa Kitô, và không ngừng nảy sinh từ đó." (Tông thư Salvifici doloris, 18)
Khi đó, lo âu lại là dấu hiệu đầu tiên cho thấy bạn đang yêu Chúa, và Ngài đang yêu bạn. Ngài yêu bạn đến nỗi ban cho bạn ơn kiên nhẫn, ơn sẽ làm hé lộ niềm vui đang ẩn sâu trong bóng tối của nỗi đau. Như tác giả Thomas A’Kempis đã viết:
Thật vậy, tình yêu là điều tuyệt hảo, một chúc lành thật lớn lao. Nó làm mọi sự khó khăn trở nên dễ dàng, và chịu đựng mọi sai trái với sự trầm tĩnh. Vì nó chịu đựng khó nhọc mà không cần cân nhắc và làm cho ngọt ngào tất cả những gì cay đắng.
(Sách Gương phúc, 115)
Lòng kiên nhẫn làm tan biến lo âu để tình yêu trở nên vững mạnh.
“Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được một gang tay? Vậy, việc nhỏ nhất mà anh em còn làm không được, thì anh em lo lắng về những việc khác làm gì? (Lc 12,25-26)
Chủng sinh Giuse Trần Quốc Bảo chuyển ngữ từ catholicexchange.com