"KHÔNG THẤY AI TRỞ LẠI TÔN VINH THIÊN CHÚA, MÀ CHỈ CÓ NGƯỜI NGOẠI BANG NÀY"
Chúa nhật XXVIII Mùa Thường niên – 12 tháng 10, 2025
2 V 5,14-17; Tv 98,1.2-3; 2 Tm 2,8-13; Lc 17,11-19
Khi mới thụ phong linh mục, tôi được giao phụ trách việc tĩnh tâm. Theo chương trình thường kỳ, chúng tôi tổ chức các khóa tĩnh tâm cho những người cai rượu và thân nhân của họ. Tôi hỗ trợ các vị giảng phòng về phần hậu cần và thực hành, và đôi khi cũng dự thính các buổi hội thảo mở để hiểu những suy nghĩ và tâm tư của những người tham dự. Chắc chắn rằng tôi học được rất nhiều, nhưng có một cụm từ mà tôi nghe đi nghe lại rất nhiều lần, đến nỗi nó xuất hiện trở lại khi tôi suy niệm các bài đọc Chúa nhật XXVIII Mùa Thường niên: “Hãy có thái độ biết ơn.”
Rất nhiều người thuộc nhiều hoàn cảnh khác nhau đã nói về tầm quan trọng của thái độ biết ơn đối với sự hồi phục của họ. Qua các bài đọc hôm nay, chúng ta không thể không nhận ra tầm quan trọng của nhân đức này.
Trình thuật về Naaman, người Syria, kể về việc ngôn sứ Êlisa chữa lành cho một kẻ thù của Israel. Điều này được nói rõ ngay từ đầu bản văn là một tớ gái người Israel bị “bắt” đã gợi ý Naaman đến gặp ngôn sứ Êlisa ở Samaria. Trong toàn bộ phần này của sách Các Vua quyển thứ hai, Êlisa được miêu tả là người đã quan tâm và làm phép lạ cho mọi hạng người, cả người nghèo và dân ngoại, như trong trường hợp của Naaman. Sau khi được chữa lành, Naaman nhận ra quyền năng của Thiên Chúa, và bày tỏ lòng biết ơn trước hết với Êlisa. Nhưng khi Êlisa không nhận thì Naaman hiểu rằng lòng biết ơn ấy cần dành cho Thiên Chúa của Israel.Giờ đây, ông mới nhận ra Đấng thật sự đã chữa lành cho mình, và dàn xếp với Êlisê để có thể xứng hợp thờ phượng Thiên Chúa của dân Israel trên đất lấy từ đất nước này.
Trong bài Tin mừng, Chúa Giêsu đã thương xót chữa lành mười người bệnh phong hủi khiến họ phải sống tách biệt khỏi cộng đồng, là vấn đề đặc biệt đau đớn trong xã hội gắn kết chặt chẽ với nhau. Những người này đã bị ruồng bỏ thì nay nhờ quyền năng chữa lành của Chúa Giêsu, họ có thể tái hòa nhập với xã hội.
Họ chắc chắn tràn ngập niềm vui và xúc động, và thực tế, rất có thể họ cũng cảm thấy biết ơn Chúa Giêsu, nhưng chỉ có một người Samari quay lại để bày tỏ lòng biết ơn Ngài. Chi tiết này là một bài học đặc biệt sâu sắc.
Mối quan hệ giữa người Do Thái và người Samari vào thời Chúa Giêsu không mấy tốt đẹp. Chính Chúa Giêsu cũng gọi người ấy là “người ngoại bang.” Như vậy, người này bị loại trừ trên cả hai phương diện: vừa là người mắc bệnh phong, vừa là người Samari. Thế nhưng, chính người này lại trở thành bài học tuyệt vời cho chúng ta về thái độ biết ơn.
Chúng ta có biết bao điều để tạ ơn. Nhưng trong cuộc sống, chúng ta dễ chỉ chú tâm vào những điều tiêu cực. Nếu biết nhìn thấy những ơn lành mình đang có, chúng ta có thể phát triển thái độ biết ơn.
Bài trích thư thứ hai gửi ông Timôthê có thể nhắc nhở chúng ta về những điều cần chú tâm, đó là như những người được chọn, chúng ta có thể nỗ lực để “đạt được ơn cứu độ cùng với vinh quang trên trời trong Ðức Giêsu Kitô”. Đặt lời nhắc nhở này vào đúng tình huống của nó, làm sao chúng ta có thể không cảm thấy biết ơn?
Bài đọc: Thanhlinh.net
Nhóm Sao Biển chuyển ngữ từ Hprweb.com