GIÁNG SINH: ÁNH SÁNG TRONG ĐÊM TỐI
Constance T. Hull
Mỗi mùa Vọng, tôi cố hình dung cảm nghiệm của dân Israel khi họ mong chờ việc ứng nghiệm những lời hứa với Ápraham, Ðavít và các ngôn sứ. Chúng ta sống vào thời sau Mầu nhiệm Vượt Qua [của Đức Kitô], nhưng vẫn chờ đợi Đức Kitô đến lần thứ hai. Hằng năm, chúng ta tiến gần lễ Giáng Sinh với xác tín rằng Đức Kitô đã đến và đang hiển trị trên toàn vũ trụ. Chúng ta sống trong ánh sáng của Con Thiên Chúa, Đấng đã trở nên một hài nhi, đã chết như một ngôn sứ trên Thập Giá, và đã sống lại từ cõi chết.
Dân Israel đã sống suốt nhiều thế kỷ trong cảnh lưu đày, bách hại và tăm tối. Giống như trong cuộc sống sa ngã của chúng ta, phần lớn những đau khổ của họ là do tội lỗi mà ra, nhưng Thiên Chúa không ngừng trợ giúp họ và chúng ta cho dù chúng ta vẫn đang vật lộn với bóng tối trong tâm hồn mình. Thiên Chúa không bao giờ quên chúng ta, và không ngừng tha thứ khi ta đến với Người với lòng ăn năn thống hối. Đức Kitô là ánh sáng thế gian, như Hiến chế Lumen Gentium mở đầu: “Ánh sáng muôn dân là chính Đức Kitô (LG 1).”
Lễ trọng mừng Chúa Giáng Sinh là thời khắc chúng ta cử hành việc Thiên Chúa hoàn tất kế hoạch đem ánh sáng đến cho một thế giới sa ngã. Như C.S Lewis đã nói trong cuốn Mere Christianity (Kitô giáo thuần túy):
Thế giới này là vùng đất bị kẻ thù chiếm đóng. Kitô giáo là câu chuyện về cách vị vua chính thống đã xuống thế, có thể nói là trong lớp nguỵ trang, và đang kêu gọi chúng ta tham gia vào một chiến dịch phá hoại vĩ đại [vùng đất bị kẻ thù chiếm đóng].
Giáng Sinh là cuộc đổ bộ âm thầm sau phòng tuyến của kẻ thù, trong đó Thiên Chúa hạ mình để trở nên một Hài Nhi nơi máng cỏ nhằm mang lại ơn cứu độ cho trần thế. Người đi xuống tận đáy sâu của bóng tối, yếu đuối và bất lực của thân phận con người để chiếu rọi một ánh sáng huy hoàng trên chúng ta và lôi kéo ta vào tình bạn với Người. Điều đó được thực hiện theo cách không thể ngờ tới nhất!
Khi nhìn vào thế giới chung quanh, không khó để nhận ra rằng chúng ta đang sống trong lãnh thổ của kẻ thù. Tin tức là một chuỗi liên tục những bạo lực, bất công, bệnh tật, thiên tai và đau khổ. Mỗi ngày người ta đều phải chịu khốn khổ cùng cực. Thật ra, đau khổ và bi kịch lớn nhất xảy ra với từng người chúng ta là tội lỗi. Nhìn từ góc độ vật chất, điều này có vẻ không đúng, nhưng thực ra những vết thương thiêng liêng mới gây hại cho ta và các tương quan nhiều hơn cả. Chúa Kitô dạy chúng ta: “Không có gì che giấu mà sẽ không bị lộ ra, không có gì bí mật mà người ta sẽ không biết. Vì thế, tất cả những gì anh em nói lúc đêm hôm, sẽ được nghe giữa ban ngày; và điều anh em rỉ tai trong buồng kín, sẽ được công bố trên mái nhà. Thầy nói cho anh em là bạn hữu của Thầy được biết: Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác, mà sau đó không làm gì hơn được nữa.” (Lc 12, 2-4) Tội lỗi chúng ta làm trong bóng tối, nhưng tất cả sẽ được mang ra ánh sáng của Thiên Chúa. Chính Thiên Chúa tìm kiếm và giải thoát chúng ta ra khỏi bóng tối ấy nhờ ánh sáng thần linh của Người.
Ánh sáng của chân lý và tình yêu
Ánh sáng chúng ta nhận được vào lễ Giáng Sinh là ánh sáng của chân lý. Đó là món quà của chính Thiên Chúa, Đấng đang mời gọi chúng ta. Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI giải thích trong bài giảng Giáng Sinh năm 2005:
Nhưng trước hết ánh sáng có nghĩa sự hiểu biết, có nghĩa là sự thật, đối nghịch lại với bóng tối của sự dối trá và ngu dốt. Như thế, ánh sáng làm cho chúng ta sống, chỉ cho chúng ta biết đường đi. Nhưng sau đó, ánh sáng, - xét như nó toả ra sức nóng, thì cũng có nghĩa là tình yêu thương. Nơi đâu có tình yêu thương, thì ở đó xuất hiện ánh sáng trong thế gian; nơi nào có sự thù hận, thì ở đó thế giới chìm trong bóng tối. Phải, nơi máng cỏ Bêlem, đã xuất hiện ánh sáng lớn mà thế gian đang đợi chờ. Nơi Con Trẻ nằm trong máng cỏ, Thiên Chúa biểu lộ vinh quang Ngài, - vinh quang của tình yêu trao ban chính mình và tự cởi bỏ mọi sự huy hoàng để hướng dẫn chúng ta trên con đường tình thương. Ánh sáng Bêlem không bao giờ bị dập tắt. Qua các thế kỷ, ánh sáng Bêlem đã chạm đến con người nam nữ, "đã bao phủ lấy họ trong ánh sáng". Ở đâu phát sinh đức tin vào Con Trẻ, thì ở đó cũng trổ sinh tình thương bác ái, trổ sinh lòng tốt lành đối với kẻ khác, trổ sinh sự chú ý cung ứng trợ giúp trước cho những kẻ yếu đuối và đau khổ, và trổ sinh hồng ân tha thứ.
Thiên Chúa ban cho chúng ta chân lý để chúng ta có thể sống trong đức ái. Ngài cho chúng ta thấy rằng cuộc sống của chúng ta nhằm mục đích hiến dâng trong tình yêu tự hủy. Điều này được thể hiện rõ nhất trên Thập Giá, nhưng cũng được nhìn thấy cách sâu xa qua tự hủy hoàn toàn của Con Thiên Chúa khi Ngài mặc lấy thân xác con người và trở nên hoàn toàn dễ bị tổn thương như một em bé.
Chúng ta có xu hướng thuần hóa (mượn thuật ngữ của Giám mục Robert Barron) tình yêu của Thiên Chúa. Thật dễ dàng để chúng ta nhìn nhận Thiên Chúa theo cảm tính và xem tình yêu như một cảm xúc mà chúng ta dành cho Thiên Chúa và người khác. Trong thực tế, tình yêu dưới bất kỳ hình thức nào không phải là cảm xúc – nó là ý chí – và tình yêu Thiên Chúa thì toàn diện. Tình yêu ấy đòi hỏi nơi chúng ta mọi sự. Tôi bắt đầu hiểu rõ thực tại này khi sống ở Washington, DC vào năm 2009. Hằng tuần, tôi đi lễ Chúa nhật tại Nhà thờ Chính tòa Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội. Có một bức hoạ về Chúa Kitô trong Nhà thờ rất cuốn hút, không chỉ vì Người có mái tóc vàng hoe. Ánh nhìn của Người rất mãnh liệt và thoạt nhìn có vẻ giận dữ. Ban đầu, nó khiến người ta sợ hãi và không thoải mái. Càng suy ngẫm về nó, tôi càng nhận ra rằng sự mãnh liệt đó không phải là cơn thịnh nộ, mà là tình yêu. Tình yêu của Thiên Chúa là một ngọn lửa. Nó thiêu rụi tất cả những tì vết nơi chúng ta để chúng ta trở nên trắng hơn tuyết, như lời Thánh vịnh gia. Ánh sáng mà chúng ta đón mừng trong dịp Giáng sinh này cháy rực với cường độ mà không gì có thể giấu hay giữ lại được. Thiên Chúa muốn tất cả của chúng ta và Ngài muốn ban chính Ngài cho chúng ta, [do đó] chỉ có tất cả mới đủ.
Miễn là đi trong ánh sáng, chúng ta sẽ ở trong tình thương và chân lý. 1Ga 1,5 nhắc nhở chúng ta: “Đây là lời loan báo của Đức Giêsu Kitô mà chúng tôi đã nghe, và nay chúng tôi loan báo cho anh em: Thiên Chúa là ánh sáng; nơi Người, không có chút bóng tối nào.” Mỗi ngày trong cuộc đời mình, chúng ta được mời gọi luôn sống trong ánh sáng; không chỉ để bảo đảm ơn cứu độ cho chính mình, mà còn để lôi kéo những người sống trong tối tăm đến với ánh sáng. Tình thương đòi hỏi chúng ta phải chia sẻ ánh sáng mà chúng ta đã nhận được với người khác. Chúng ta biết niềm vui lớn lao của Giáng sinh và Tin mừng. Niềm vui ấy phải được chia sẻ với mọi người mà chúng ta tiếp xúc, đó là lý do tại sao chúng ta phải cậy dựa vào Chúa để Người giúp chúng ta luôn ở trong ánh sáng. Nếu chúng ta chần chừ hay thất bại, chúng ta phải bò, bước đi, kéo lê chính mình, phải làm bất cứ điều gì để quay về tòa giải tội hầu bắt đầu lại.
Ánh sáng qua dòng lịch sử
Lịch sử Giáo hội và cuộc đời các thánh cho thấy tác động của ánh sáng Thiên Chúa đối với con người và thế giới. Đời sống thánh thiện tỏa lan tình yêu Thiên Chúa. Sự thánh thiện thì lan truyền. Khi gặp những người thực sự thánh thiện, chúng ta mong muốn trở nên giống họ vì chúng ta đã gặp gỡ Chúa đang ngự trị trong họ. Chúng ta thấy được niềm vui đến từ việc trở thành con người của ánh sáng.
Ánh sáng Bêlem không bao giờ bị dập tắt. Qua các thế kỷ, ánh sáng Bêlem đã chạm đến con người nam nữ, "đã bao phủ lấy họ trong ánh sáng". Ở đâu phát sinh đức tin vào Con Trẻ, thì ở đó cũng trổ sinh tình thương bác ái, trổ sinh lòng tốt lành đối với kẻ khác, trổ sinh sự chú ý cung ứng trợ giúp trước cho những kẻ yếu đuối và đau khổ, và trổ sinh hồng ân tha thứ. Từ Bêlem, ánh sáng, tình yêu thương, sự thật, thấm nhuần các thế kỷ. Nếu chúng ta nhìn nào các thánh - từ thánh Phaolô đến thánh Augustinô cho đến thánh Phanxicô và thánh Domenico, từ thánh Phanxicô Saverio và thánh Têrêsa Avila đến Mẹ Têrêsa Calcutta - chúng ta nhìn thấy sự tốt lành tuôn đổ như dòng sông, nhìn thấy con đuờng ánh sáng, luôn luôn chiếu sáng lên khi chạm đến mầu nhiệm Bêlêm, chạm đến vì Thiên Chúa đã trở thành Con Trẻ. Ðối lại với bạo lực của thế giới này, Thiên Chúa biểu lộ lòng tốt lành của Ngài, nơi Con Trẻ, và mời gọi chúng ta sống theo Con Trẻ.
(Bài giảng lễ Giáng Sinh 2005 của Đức Bênêđictô XVI).
Giáng sinh không hệ tại ở những gì chúng ta nhận được dưới dạng của cải vật chất. Quà tặng thì tốt trong một chừng mực hợp lý. Chúng ta được mời gọi cử hành niềm vui của mùa này, nhưng trong nền văn hóa xô bồ, thế tục và đề cao tiêu thụ, chúng ta có nguy cơ quên đi món quà đích thực được ban cho ta vào dịp Giáng sinh. Món quà đích thực mà chúng ta nhận được mỗi dịp Giáng sinh là ánh sáng của Thiên Chúa qua việc cử hành mầu nhiệm Giáng sinh của Thiên Chúa và là Đấng Cứu Độ chúng ta. Chúng ta đã nhận được món quà của chân lý và tình yêu nhờ ân sủng của Bí tích Rửa tội. Chính chúng ta phải nương tựa vào Chúa để giữ cho ánh sáng đó luôn rực cháy suốt cuộc đời mình. Ánh sáng đó cần rực cháy khi chúng ta cử hành ân huệ mùa Giáng Sinh thánh thiêng này, là thời gian dẫn chúng ta tiến sâu hơn vào mầu nhiệm vĩ đại của Thiên Chúa Ba Ngôi.
Chủng sinh Phêrô Huỳnh Tấn Hoàn chuyển ngữ từ catholicexchange
Bài liên quan