“THÁNH GIA LÀ KHỞI NGUỒN CỦA MUÔN VÀN GIA ĐÌNH THÁNH THIỆN KHÁC”
Christopher Wagner và Rev. John P. Cush
Lễ Thánh Gia– 28 tháng 12 năm 2025
Hc 3, 2-6. 12-14; Tv 128; Cl 3, 12-21 hoặc 3,12–17; Mt 2, 13-15. 19–23
Đức Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, trong Thư gửi các Gia đình, đã viết những lời thật đẹp: “Thánh gia là khởi nguồn của muôn vàn gia đình thánh thiện khác.”
Lễ Thánh gia nhắc nhở chúng ta rằng chính Thiên Chúa đã chọn bước vào kiếp sống con người không phải một cách lẻ loi, như một bậc thầy hoặc một vị lãnh đạo đơn độc, mà trong vòng tay một gia đình. Tại Nazareth, sự thánh thiện được thể hiện không phải bằng những cử chỉ lớn lao, nhưng qua lòng trung tín thầm lặng của tình yêu bình dị hằng ngày. Thánh gia chính là mẫu mực và là tấm gương cho mọi gia đình Kitô giáo, điều này mời gọi chúng ta sống đức tin Công giáo không phải bằng những lý thuyết trừu tượng, nhưng trong nhịp sống thường nhật của gia đình.
Kinh thánh cho chúng ta biết rất ít về thánh Giuse, nhưng những gì Kinh thánh nói lại rất mạnh mẽ: ngài là một “người công chính”. Theo nghĩa Kinh thánh, công chính không chỉ là công bằng hay tuân giữ lề luật — mà còn là sống trong tương quan mật thiết với Thiên Chúa. Thánh Giuse là mẫu người của đức tin, chính trực và vâng phục thẳm sâu. Sự công chính của ngài không diễn tả bằng lời nói, nhưng qua hành động — một tình yêu âm thầm, kiên vững và chở che.
Trong bài Tin mừng hôm nay, chúng ta nghe cách thánh Giuse bảo vệ gia đình mình khỏi cơn thịnh nộ của vua Hêrôđê, khi đưa Đức Maria và Hài nhi Giêsu lánh sang Ai Cập. Đó là một hành trình đầy lo sợ, vô định và gian khổ. Tuy nhiên, thánh Giuse đã vâng theo lời sứ thần mà chẳng chút do dự. Ngài không biết điểm đến, nhưng đặt trọn niềm tín thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Lòng can đảm của ngài dạy chúng ta rằng tình phụ tử và khả năng lãnh đạo đích thực không bắt nguồn từ sự kiểm soát, mà từ đức tin.
Các bài đọc Chúa nhật lễ Thánh gia năm A nhắc nhở chúng ta về phẩm giá và tính thánh thiêng của gia đình. Như Công đồng Vatican II dạy: Gia đình chính là “Giáo hội tại gia”, – nơi giảng dạy đức tin, hình thành nhân đức và học hỏi hỏi tình thương.
Ngày nay, gia đình tồn tại dưới nhiều hình thức và hoàn cảnh khác nhau. Tuy nhiên, mỗi gia đình, bất kể thành phần như thế nào, đều được mời gọi trở nên trường học của yêu thương, bảo bọc và tha thứ. Giống như chim mẹ che chở chim con, gia đình phải là nơi nương náu, nuôi dưỡng sự sống cho đến ngày sẵn sàng tung cánh bay cao.
Mỗi thành viên gia đình đều có một vai trò riêng. Những lời thánh Phaolô – dù thường bị hiểu lầm – lại mời gọi ta yêu thương và tôn trọng lẫn nhau: “Hỡi các bà vợ, hãy phục tùng chồng trong Chúa cho phải phép. Hỡi những người chồng, hãy yêu thương vợ mình, đừng đay nghiến nó.” Đây không phải là thống trị, nhưng là noi gương Chúa Kitô, Đấng đã yêu thương và hiến mạng sống vì Giáo hội. Tình yêu đích thực, như thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã dạy, chính là sự hiến dâng chính mình. Vợ chồng thánh hóa lẫn nhau bằng cách hiến dâng trọn vẹn bản thân, cùng nhau xây dựng trong đức tin, kiên nhẫn và dịu dàng.
Giới răn “Hãy thảo kính cha mẹ” trải dài suốt cuộc đời. Khi còn nhỏ, chúng ta phụ thuộc vào tình yêu thương và sự hướng dẫn của cha mẹ. Khi trưởng thành, chúng ta cũng được mời gọi chăm sóc cha mẹ dịu dàng như vậy khi họ suy yếu do tuổi tác hay bệnh tật.
Cuộc sống là một vòng tuần hoàn. Đôi bàn tay từng nâng niu chúng ta thuở ấu thơ sẽ có ngày cần đến bàn tay của chúng ta để được vững vàng. Sách Huấn ca hôm nay nhắc nhở chúng ta: “Hỡi kẻ làm con, hãy gánh lấy tuổi già cha ngươi… nếu tinh thần người sa sút, thì hãy rộng lượng.” Tình thương ấy phản chiếu tình yêu Chúa Kitô, Đấng trên Thập giá đã giao phó Mẹ Ngài cho người môn đệ yêu dấu. Thảo kính cha mẹ không chỉ là một bổn phận — đó là một hành động biết ơn, giúp giữ cho giới răn yêu thương luôn sống mãi qua các thế hệ.
Gia đình Thánh gia ở Nazareth không chỉ mang đến cho chúng ta một bức chân dung — mà còn là một con đường. Sống như các ngài là sống trong sự đơn sơ, trung tín và hân hoan, để nâng đỡ, bảo vệ, phục vụ lẫn nhau và yêu thương mà không toan tính thiệt hơn.
Nếu chúng ta để gương sáng của Thánh gia biến đổi tổ ấm của mình — nếu người cha biết yêu thương như thánh Giuse, người mẹ biết nuôi dưỡng như Đức Maria, và con cái lớn lên trong sự vâng phục và ân sủng như Chúa Giêsu — thì chính gia đình chúng ta sẽ trở thành thánh địa, những Nazareth nhỏ bé, dù âm thầm nhưng luôn rạng rỡ với tình yêu Thiên Chúa.
Chúng ta có thể hình dung thế giới sẽ như thế nào nếu mỗi gia đình phản chiếu dù chỉ một phần nhỏ sự thánh thiện của gia đình Nazareth? Đó là một thế giới nơi mỗi gia đình là nơi chốn cầu nguyện, tha thứ và sống đức tin — một thế giới nơi tình yêu được học biết trước tiên trên bàn ăn gia đình và rồi lan tỏa nơi công cộng.
Đó là ơn gọi và hy vọng của chúng ta. Nguyện xin Chúa Giêsu, Đức Maria và thánh Giuse cầu bầu cho chúng ta, để các gia đình có thể noi gương Thánh gia, trở nên những thánh đường của tình yêu và đức tin giữa một thế giới đầy mệt mỏi này.
Bài đọc: Thanhlinh.net
Nhóm Sao Biển chuyển ngữ từ Hprweb.com