Chúa Nhật XXVII Thường Niên C
Kb 1,2–3; 2,2–4; Tv 95; 2Tm 1,6–8.13–14; Lc 17,5–10
Sách Chú giải Kinh Thánh của Nhà xuất bản Paulist (The Paulist Biblical Commentary) về Tin Mừng Luca nhắc chúng ta phải lưu ý đến những câu chung quanh một đoạn Kinh Thánh. Nếu áp dụng cho bài Tin Mừng Chúa Nhật XXVII Thường Niên, chúng ta thấy trong hai câu trước đó có một giáo huấn mạnh mẽ nhưng cũng thật khó về sự tha thứ. Chúa Giêsu nói rằng nếu một người phạm lỗi với chúng ta bảy lần một ngày và cả bảy lần đều xin tha thứ, thì chúng ta vẫn phải tha thứ cho họ. Việc Ngài dùng con số bảy như muốn nói rằng chúng ta phải luôn luôn tha thứ. Không lạ gì các môn đệ xin gia tăng lòng tin trong câu đầu tiên của bài Tin mừng khi họ đáp lại lời Chúa Giêsu. Tha thứ, khi bị tổn thương vốn đã chẳng dễ dàng, lại càng khó hơn khi bị xúc phạm hết lần này đến lần khác. Cần có một ý chí rất mạnh mẽ mới có thể trở thành con người biết tha thứ như Đức Giêsu đòi hỏi. Cần có Thần Khí “dũng mạnh, bác ái, và tiết độ” như được nhắc đến trong Thư thứ hai gửi Timôthê để có thể sống theo đòi hỏi ấy.
Tôi có thể hình dung ngôn sứ Khabacúc nghe điều này và thẳng thừng nói với Thiên Chúa rằng việc Chúa Giêsu đòi hỏi thật quá khó. Ông là một trong những ngôn sứ tôi đặc biệt yêu thích, bởi vì ông không ngại nói ra điều ông nghĩ, như ta thấy ngay trong phần đầu của bài đọc I. Ông hoàn toàn thành thật với Thiên Chúa. Vị ngôn sứ chất vấn Thiên Chúa về cách mà Ngài đang điều hành mọi sự. Trong sách Bài đọc của chúng ta hôm nay không trích dẫn toàn bộ đoạn văn, nhưng Khabacúc sẽ tiếp tục hỏi Thiên Chúa: Sao Chúa lại dùng một dân tộc còn bất chính hơn dân Giuđa để trừng phạt họ? Qua nhiều cuộc đối thoại, cuối cùng ta mới thấy phần cuối của đoạn văn, khi Thiên Chúa bảo đảm với ông rằng: “Người không có lòng ngay thì ngã gục, nhưng người công chính sẽ sống nhờ trung tín.”
Để có thể làm được điều Đức Giêsu đòi hỏi, cần có cả sự khiêm nhường lẫn đức tin, nhưng đó chính là một phần của lời mời gọi làm môn đệ mà Ngài đặt ra cho chúng ta. Phần sau của bài Tin Mừng hôm nay nhấn mạnh đến thái độ khiêm nhường mà chúng ta phải có. Dụ ngôn về người chủ và đầy tớ mà Chúa Giêsu đưa ra chắc chắn khiến chúng ta khó chịu, nhưng lại hoàn toàn dễ hiểu đối với những người đầu tiên nghe Ngài giảng. Tuy nhiên, bài học về khiêm nhường vẫn luôn có giá trị.
Trong phần này của Tin Mừng Luca, khi Chúa Giêsu đang tiến về Giêrusalem, Ngài dạy cho các môn đệ nhiều điều về cái giá phải trả và ý nghĩa của ơn gọi làm môn đệ. Chúng ta cũng cần nhớ rằng những điều Ngài nói không chỉ là những lời gợi ý hay ho, nhưng là những điều thiết yếu nếu chúng ta muốn trở thành những môn đệ đích thực. Điều này bao gồm không chỉ những gì chúng ta làm, mà cả thái độ của chúng ta nữa, như thấy trong phần cuối của bài Tin mừng hôm nay. Qua cách so sánh cổ xưa này Chúa muốn nhắc cho thấy rằng làm những gì bổn phận đòi hỏi thì không đương nhiên đáng được khen. Tuy nhiên, nhìn từ khía cạnh tích cực hơn, Ngài mời gọi chúng ta sắp xếp lại các ưu tiên của mình cho đúng. Chúng ta đừng tập trung vào những gì chúng ta nghĩ là Thiên Chúa mắc nợ chúng ta, nhưng hãy hướng đến thái độ khiêm nhường trước Thiên Chúa, Đấng mà chúng ta mắc nợ tất cả những gì mình có và mình là.
Bài đọc: Thanhlinh.net
Nhóm Sao Biển chuyển ngữ từ Hprweb.com