Chúa nhật XXIX Thường niên – 19 tháng 10, 2025
Xh 17,8–13; Tv 121 (120); 2 Tm 3,14–4,2; Lc 18,1–8
Cả ba bài đọc Chúa nhật XXIX Thường niên C đều nhắc chúng ta về sự cần thiết của lòng kiên trì. Thư thứ 2 gửi Timôthê cho thấy rõ điều này: “hãy bền vững trong các điều con đã học hỏi và đã xác tín,” và khi rao giảng Lời Chúa, con hãy “xúc tiến việc đó, dầu thời thế thuận lợi hay không thuận lợi; hãy thuyết phục, hãy khiển trách, hãy khuyên lơn với tất cả lòng kiên nhẫn và quan tâm giáo huấn.”
Dù bài trích sách Xuất Hành chứa đựng ý tưởng hơi khó chịu về việc chiến tranh được Kinh thánh thừa nhận, nhưng bài đọc này vẫn dạy chúng ta nhiều điều tương tự về sự kiên trì trong cầu nguyện. Khi ông Môsê giơ tay lên, một hình ảnh đẹp về cầu nguyện, thì dân Israel chiến thắng; nhưng khi ông hạ tay xuống, thì kết quả lại trái ngược. Tôi thấy sự hiện diện của Aaron và Hur trong trình thuật này như một giáo huấn bổ túc cho sự kiên trì cầu nguyện. Đời sống cầu nguyện cá nhân của chúng ta vô cùng cần thiết nhưng tôi tin rằng điều quan trọng là chúng ta đừng bao giờ quên rằng mình là một phần của cộng đoàn đức tin, tức là Hội Thánh. Việc cầu nguyện chung của cộng đoàn cũng rất cần thiết. Chúng ta hãy xây dựng và nâng đỡ nhau, nhất là những lúc khó khăn trong cuộc sống. Ngay cả khi ta không biết người khác đang cầu nguyện cho mình, thì những lời cầu của họ vẫn có giá trị và giúp ta trong lúc cần thiết.
Chủ đề cầu nguyện được thể hiện rõ ngay từ câu mở đầu của bài Tin mừng: “Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ một dụ ngôn, dạy các ông phải cầu nguyện luôn, đừng ngã lòng.” Hình ảnh bà góa kiên trì và vị thẩm phán bất lương là một bài học sống động, đặc biệt trong bối cảnh thời Đức Giêsu, khi chưa có hệ thống “an sinh xã hội” đối với người góa bụa. Tất cả những gì bà ấy có thể làm để tự bảo vệ mình chính là sự kiên trì trước vị thẩm phán bất lương đó.
Bài học liên quan đến vị thẩm phán cũng rất rõ: Thiên Chúa không phải là vị thẩm phán bất lương, nhưng là Đấng “minh xử cho những kẻ Người tuyển chọn, hằng kêu cứu với Người đêm ngày.” Điều duy nhất khiến tôi băn khoăn là câu hỏi và câu trả lời của Chúa Giêsu: “Người sẽ khoan giãn với họ mãi sao? Thầy bảo các con, Chúa sẽ kíp giải oan cho họ.” Tôi nghĩ rằng đó là một kinh nghiệm phổ quát: không phải lúc nào ta cũng thấy lời cầu nguyện của mình được đáp lại ngay khi ta cất lời, hoặc mau chóng như ta muốn. Không có câu trả lời đơn giản nào cho vấn đề của tôi, nhưng điều giúp tôi hiểu được phần nào đó là cố gắng giữ vững niềm xác tín rằng cách nhìn của Thiên Chúa về điều tôi cầu xin, vượt xa cách nhìn của tôi. Tôi có thể muốn Chúa trả lời ngay theo ý mình, nhưng xét cho cùng, liệu điều đó có thực sự tốt cho tôi không? Có thể tôi nghĩ là có, nhưng cái nhìn của tôi có thể sai lệch, và chính đức kiên nhẫn, như thư thứ 2 gửi Timôthê khuyên dạy, sẽ giúp tôi nhìn nhận vấn đề rõ ràng hơn.
Bài đọc: Thanhlinh.net
Nhóm Sao Biển chuyển ngữ từ Hprweb.com