×

Giỏ hàng

238   2025-12-20 20:02:59

 “NGƯỜI TA SẼ GỌI TÊN CON TRẺ LÀ EMMANUEL, NGHĨA LÀ THIÊN-CHÚA-Ở-CÙNG-CHÚNG-TA”


Christopher Wagner và Rev. John P. Cush
Chúa Nhật IV Mùa Vọng – 21 tháng 12 năm 2025
Is 7,10–14; Tv 24; Rm 1,1–7; Mt 1,18–24

Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã nói như sau trong một buổi tiếp kiến ​​chung đầu tiên: “Tin Mừng cho chúng ta thấy luôn có một cách để tiếp tục yêu thương, ngay cả khi tất cả tưởng chừng như đã bị tổn hại không thể cứu vãn.”
Những lời đó chạm đến cốt lõi của tuần cuối cùng Mùa Vọng năm A. Một tình yêu chân thật, vị tha, vô điều kiện không phải là một cảm xúc thoáng qua hay một sự ưa thích đơn giản. Nó không phải là một cảm xúc thay đổi theo thời tiết hay tâm trạng trong ngày. Tình yêu, như Chúa Kitô đã mặc khải, vẫn tồn tại chính khi mọi thứ khác dường như đã tan vỡ hoặc mất mát.
Chúng ta dễ dàng sử dụng từ “yêu thích”, khi nói rằng chúng ta yêu thích kem, pizza, các đội thể thao “ruột”, yêu thương con cái mình. Nhưng có một sự khác biệt rất lớn giữa tình cảm, sự ưa thích và tình yêu vị tha (agape) - tình yêu tự hủy, xuất phát từ Thiên Chúa, tức là cho đi mà không mong đáp đền.
Tình yêu như vậy thật khó cho chúng ta – những con người bất toàn, sa ngã và hữu hạn. Tình yêu của chúng ta thường mang tính điều kiện và trao đổi: “Nếu bạn làm điều này, thì tôi làm điều kia.” Nhưng Chúa không bao giờ yêu như vậy. Tình yêu của Ngài là một ân ban nhưng không. Ngài yêu vì Ngài là Tình Yêu (1Ga 4,8). Tình yêu của Ngài không tùy thuộc vào sự xứng đáng của chúng ta, mà vào sự thiện hảo của Ngài.
Chúng ta sống trong một thế giới mà dường như nhiều thứ bị thỏa hiệp – giá trị, tương quan, ước mơ, thậm chí cả đời sống thiêng liêng. Nhưng tình yêu Kitô giáo đích thực không bao giờ thỏa hiệp. Yêu thương chân thành là đứng vững trong sự thật, nói điều mình suy nghĩ và suy nghĩ điều mình nói.
Thật dễ để mất tập trung trong một thế giới xao nhãng, để cho những ồn ào của cuộc sống hằng ngày lấn át tiếng nói nhỏ nhẹ của Thiên Chúa. Tuy nhiên, đức mến – caritas, một trong ba nhân đức đối thần – lại neo chặt đời ta. Thánh Phaolô nói rằng đức mến trường tồn ngay cả khi đức tin và đức cậy dường như lung lay (x. 1Cr 13,13).
Tuần thứ tư Mùa Vọng năm A hoàn toàn nói về tình yêu đó – tình yêu vô bờ bến, dịu dàng và kiên nhẫn của Thiên Chúa dành cho dân Ngài. Đó là tình yêu mặc lấy xác phàm tại Bêlem. Đó là tình yêu luôn cho đi và tha thứ.
Cuộc giáng sinh của Chúa Kitô là biểu hiện cao cả nhất của tình yêu Thiên Chúa. “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng sống vì bạn hữu” (Ga 15,13). Biến cố Nhập Thể là khởi đầu của sự hi sinh vĩ đại đó.
Lễ Giáng Sinh không chỉ nói về cuộc hạ sinh đã xảy ra từ lâu; nhưng về tình yêu Thiên Chúa liên tục tuôn đổ vào trần gian. Món quà Con Một của Ngài không phải là một sự kiện chỉ xảy ra một lần, nhưng là món quà không ngừng ban tặng, là nguồn suối không bao giờ cạn. Mỗi lần chúng ta rước lễ, mỗi lần chúng ta tha thứ, mỗi lần chúng ta tỏ lòng thương xót, tình yêu ấy lại được tái sinh trong chúng ta.
Các bài đọc Chúa nhật IV Mùa Vọng năm A cho chúng ta thấy sự ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia: “Này đây một trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Emmanuel” (Is 7,14).
Nhiều thế kỷ sau, lời hứa ấy trở thành hiện thực trong Tin mừng qua sự vâng phục của Mẹ Maria và sự tín thác của thánh Giuse. Những gì đã nói  như một niềm hy vọng xa vời nay trở thành hiện thực  sống động: Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta.
Khi ngôn sứ Isaia tiên báo thì trước tiên ông dùng tiếng Do Thái có nghĩa là “thiếu nữ”. Nhưng khi dịch sang tiếng Hy Lạp, từ này trở thành parthenos – “trinh nữ”, bằng con mắt đức tin, các Kitô hữu thời sơ khai đã nhìn thấy dấu chỉ mà của Isaia tiên báo có một ý nghĩa sâu xa hơn những gì chính vị ngôn sứ có thể biết. Việc sinh con từ một trinh nữ không phủ nhận sự sống nhưng là thánh hóa sự sống con người. Việc sinh hạ này cho thấy rằng Chúa Giêsu không đơn thuần xuất phát từ nhân loại, mà Ngài sinh ra vì nhân loại – do chính tình thương của Thiên Chúa.
Ngài không đơn thuần là một người trong chúng ta. Ngài là Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Ngài là bằng chứng sống động cho thấy thiên đàng đã hạ thế nơi trần gian.
Hai nghìn năm sau, chính Emmanuel ấy vẫn gõ cửa – cánh của tâm hồn, của ngôi nhà và con tim chúng ta. Sự hiện diện của Ngài không phải là ký ức mà là một thực tại sống động. Ngài đứng ở cửa và chờ đợi (Kh 3,20).
Nếu chúng ta mở cửa, Ngài sẽ bước vào – không phải như một người xa lạ, mà như một Đấng Cứu Thế. Nhưng nếu chúng ta đóng cửa, nếu giữ Ngài ở xa, thì chính chúng ta là người thiệt thòi. Chúng ta khép kín bản thân trước Đấng ban ý nghĩa cho cuộc sống, mang lại bình an giữa bao biến động, cũng như niềm vui mà thế gian không thể ban tặng.
Giữ Chúa ở xa có thể tạo cảm giác an toàn, nhưng đó là cách chắc chắn nhất để khiến tâm hồn bị đói khát. Cho phép Ngài bước vào – ngay cả với những khiếm khuyết của ta – là khởi đầu của hành trình biến đổi. Lời “xin vâng” ấy chính là lời Đức Maria đã thưa trong biến cố Truyền Tin. Lời fiat của Mẹ – “Này tôi đây là nữ tỳ của Chúa; xin hãy thực hiện nơi tôi như ngài đã truyền” – là mẫu gương cho mọi tín hữu trong việc đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa.
Nói lời “xin vâng” với Thiên Chúa là bước vào tình yêu, tức là tin tưởng rằng kế hoạch của Ngài, dù thường mầu nhiệm, nhưng luôn tốt lành. Chỉ một lời xin vâng có thể thay đổi tất cả.
Khi bước vào những ngày cuối cùng trước lễ Giáng Sinh, chúng ta được mời gọi làm điều mà Đức Mẹ đã làm: mở lòng mình cho Thiên Chúa đến, dành chỗ cho Ngài trong quán trọ tâm hồn mình.
Tình yêu không phải là một ý niệm để chiêm ngưỡng — mà là một Ngôi vị để chào đón.
Chính Chúa Kitô, sinh ra trong khiêm hạ, dạy chúng ta cách đáp lại tình yêu.
Vậy, chúng ta hãy mở rộng cánh cửa cho tình yêu của Ngài. Hãy để tình yêu ấy thanh tẩy, chữa lành và đổi mới chúng ta. Hãy chia sẻ tình yêu thương cách vô điều kiện, nhất là với những người có thể không mong đợi chúng ta làm điều này.
Tuần này, khi chúng ta thắp ngọn nến cuối cùng của vòng hoa Mùa Vọng — ngọn nến tình yêu — hãy để nó nhắc nhở chúng ta:
Tình yêu Thiên Chúa không dè dặt hay có điều kiện, nhưng là trọn vẹn, dịu dàng và vĩnh cửu.
Nếu đón nhận và chia sẻ tình yêu đó với nhau, thì đối với chúng ta, lễ Giáng Sinh sẽ không chỉ dựa trên cảm xúc, mà còn trên chân lý là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta.”
Vì vậy, hãy mở cửa, hãy nói xin vâng, và để Tình yêu đích thực, không thỏa hiệp, và thánh thiêng  được sinh ra trong bạn.

 

Bài đọc: Thanhlinh.net

Nhóm Sao Biển chuyển ngữ từ Hprweb.com