ĐÂM RỄ SÂU VÀ VƯƠN CAO TRONG MÙA VỌNG
Christopher Wagner và Rev. John P. Cush
Chúa Nhật II Mùa Vọng – 7 tháng 12 năm 2025
Is 11,1–10; Tv 72,1–2.7–8.12–13.17; Rm 15,4–9; Mt 3,1–12
Bạn là loại cây nào?
Bạn có phải là cây sồi – mạnh mẽ, kiên vững, với bộ rễ cắm sâu?
Hay là một cây thông – luôn xanh tươi, và có thể sinh trưởng tốt bất kỳ mùa nào?
Một cây du – mang lại phúc lành, vươn cao lên trời?
Mỗi loại cây đều mang một vẻ đẹp và mục đích riêng. Mỗi cây đều mang đến một điều gì đó độc đáo cho thế giới – cũng giống như mỗi người chúng ta. Bạn và tôi được tạo dựng theo hình ảnh và giống như Thiên Chúa, được chính tay Ngài gieo trồng trong khu vườn tạo dựng của Ngài. Và cũng giống như những loài cây, chúng ta được mời gọi để lớn lên - không chỉ vươn rộng ra bên ngoài mà còn vươn cao lên, hướng về cuộc sống mai sau.
Hôm nay, chúng ta cử hành Chúa Nhật II Mùa Vọng, với chủ đề bình an – bình an trong tâm hồn, trong gia đình và trên toàn thế giới. Nhưng bình an không tự nhiên từ trời rơi xuống mà cần được vun trồng. Cần có sự nỗ lực, chăm sóc và kiên nhẫn. Bình an đích thực, bình an của Chúa Kitô, chỉ đến khi chúng ta để cho Thiên Chúa uốn nắn và cắt tỉa tâm hồn mình theo thánh ý Ngài.
Mùa Vọng là thời gian chờ đợi - nhưng không phải là sự chờ đợi thụ động. Đó là sự tỉnh thức, hy vọng và trông đợi. Thiên Chúa không ở xa chúng ta. Ngay cả khi ta cảm thấy cô độc, ngay cả khi những những nhánh cây cuộc sống của chúng ta như cằn cỗi, thì lời hứa của Thiên Chúa vẫn đang lớn lên trong ta. Chúng ta là dân tộc của niềm hy vọng bởi vì đức tin của chúng ta đâm rễ sâu xa hơn nơi những gì chúng ta thấy.
Thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta trong bài đọc II: “Anh em hãy tiếp rước nhau như chính Chúa Giêsu đã tiếp nhận anh em” (Rm 15,7). Điều đó có nghĩa là chúng ta cần gạt bỏ những thành kiến, sự thiếu kiên nhẫn, sự lạnh nhạt của chúng ta — và mở rộng vòng tay đối với tha nhân. Đây chính là cách để bắt đầu bình an: không phải bằng những cử chỉ lớn lao, mà bằng những tấm lòng rộng mở.
Lời tiên báo của ngôn sứ Isaiah hôm nay cho chúng ta một trong những hình ảnh đẹp nhất trong toàn bộ Kinh Thánh: “Từ gốc Giêsê sẽ đâm ra một chồi và cũng từ gốc ấy sẽ đơm lên một bông hoa” (Is 11,1).
Đó là một hình ảnh thật lạ lùng — một gốc cây chết, bị đốn ngã và không có sự sống, nhưng đột nhiên lại đâm ra một chồi non. Chồi non ấy là Chúa Kitô. Gốc cây là dân Israel bị đánh tan nát, mất hết quyền lực. Thiên Chúa khơi dậy sự sống mới từ những gì tưởng chừng đã chết. Từ sự thất bại của con người, lòng thương xót của Thiên Chúa trào dâng. Từ một gốc cây không còn sự sống, Đấng Cứu Thế của trần gian xuất hiện.
Đây là câu chuyện về ơn cứu độ. Đây là câu chuyện về Mùa Vọng. Thiên Chúa không hành động nơi những kẻ mạnh mẽ, nhưng nơi những tâm hồn tan vỡ. Ngài mang lại sự sống từ những gì chúng ta tưởng chừng đã mất.
Thị kiến của Isaiah tiếp tục với hình ảnh sói nằm chung với chiên, báo nằm bên dê con, bê và sư tử ở cùng nhau. Đây là những hình ảnh của sự hòa giải giữa những đối lập, của kẻ thù đổi thành bạn hữu. Đó là sự bình an mà chỉ Thiên Chúa mới có thể mang lại — khi ân sủng chữa lành những gì tội lỗi chia rẽ.
Trong bài Tin mừng, Thánh Gioan Tẩy Giả kêu gọi: “Hãy ăn năn thống hối, vì nước trời gần đến.” Sứ điệp của ngài rất cấp bách — bởi vì ân sủng cũng khẩn thiết. “Bây giờ là lúc phải chuẩn bị.” Không phải ngày mai, không phải tuần sau, không phải khi cuộc sống thong thả hơn. Ngay bây giờ. Tất cả chúng ta đều biết có những người đã chờ đợi quá lâu — để tha thứ, để trở về xưng tội, để làm hòa — và rồi đã hết thời gian. Mùa Vọng mời gọi chúng ta hành động, chứ không phải phản ứng; chuẩn bị, chứ không phải trì hoãn.
Thánh Gioan đưa ra một hình ảnh khác trong thiên nhiên: “Cây nào không sinh trái tốt, sẽ phải chặt đi và bỏ vào lửa.” Lời ấy nghe có vẻ khắc nghiệt, nhưng đó thực sự là một lời kêu gọi hướng đến sự sống. Thiên Chúa muốn chúng ta sinh hoa trái — hoa trái của lòng thương xót, của kiên nhẫn, khiêm nhường và yêu thương. Đây là những hoa trái trường tồn.
Thánh Têrêsa thành Lisieux đã từng ví linh hồn như một khu vườn. Một khu vườn đẹp không tự nhiên mà có. Nó phải được cày xới, tưới nước, cắt tỉa và bón phân. Nó phải được chăm sóc cẩn thận. Nếu để mặc, nó sẽ héo khô. Đời sống tâm linh của chúng ta cũng vậy. Chúng ta không thể chờ đợi sự thánh thiện tự nó phát triển. Mùa Vọng là mùa của người làm vườn - là thời gian để xới đất, nhổ cỏ dại và chuẩn bị cho sự nở rộ đang đến của mùa Giáng Sinh.
Tất cả chúng ta đều mong muốn trở nên như cây sồi hùng vĩ - mạnh mẽ và kiên định. Nhưng sức mạnh không tự nhiên mà có. Nó được hình thành qua thời gian, đức tin, những giông bão mà chúng ta chịu đựng. Nếu chúng ta chăm sóc tâm hồn mình thật tốt, nếu chúng ta bám rễ sâu trong Chúa Kitô, chúng ta sẽ vươn tới thiên đàng và sinh hoa trái trường tồn.
Mùa Vọng là mùa để sắp xếp lại khu vườn của mỗi người, để loại bỏ những gì ngăn cản chúng ta bình an, và để dành chỗ cho Chúa Hài Đồng được sinh ra trong chúng ta.
Vậy hãy tự hỏi bản thân: Tôi đang trở thành loại cây nào? Tôi có đang đơm hoa kết trái trường tồn không? Tôi đang vun trồng sự bình an, hay để cỏ dại của oán giận mọc lên?
Chúng ta hãy sử dụng những ngày Mùa Vọng này một cách khôn ngoan. Chúa đã gần đến.
Bây giờ là thời điểm thuận tiện — đừng lãng phí thời gian.
Bài đọc: Thanhlinh.net
Nhóm Sao Biển chuyển ngữ từ Hprweb.com
Bài liên quan